Thập Niên 80: Vừa Tỉnh Dậy Đánh Ngất Chú Rể, Được Cả Nhà Chồng Sủng Lên Trời - Chương 66: Lớn Tuổi Thế Này Rồi Thì Giữ Lại Chút Thể Diện Đi!
Cập nhật lúc: 2026-04-11 11:07:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mã Quyên đợi nửa ngày trời, thấy thế suýt nữa thì ngất xỉu.
Bà rướn cổ lên nội dung tờ giấy, quả nhiên đó ba chữ to đùng "Giải nhất".
“Các giở trò đúng ! Sao sớm bốc trúng, muộn bốc trúng, cứ nhè lúc sắp đến lượt thì bốc trúng?”
Những bốc phía kích động như bà , nhưng cũng nhao nhao hùa theo.
Mũi nhọn của Mã Quyên chĩa thẳng Lục lão sư và Trần lão sư đang phụ trách phát thưởng: “Các cũng quá đáng lắm , thầy giáo kiểu gì , đến sự công bằng công chính cơ bản nhất cũng .”
Diêu Tĩnh Sơ đang chào mời khách trong quán thấy tiếng cãi vã liền vội vàng chạy : “Ồn ào cái gì, chị cảm thấy công bằng thì thể tham gia, lẽ nào giải nhất để chị bốc trúng mới gọi là công chính?”
“Tóm là các vấn đề!” Mã Quyên cũng rõ cụ thể là vấn đề gì, chỉ hậm hực bất bình.
Lục Chấn Bình gõ gõ thùng gỗ: “Tất cả các khâu bốc thăm đều diễn sự chứng kiến của , bất kể giải lớn thuộc về ai, đều là ngẫu nhiên!”
Cậu sinh viên bốc trúng giải lớn ôm khư khư phần thưởng : “Bốc trúng giải lớn là do may mắn, bà ghen tị với nên cố tình gây sự ?”
“Giải nhất chỉ một.” Lục Đình Tiêu dõng dạc , “Tiếp theo còn vài giải thưởng thông thường, ai bốc thì tiếp tục xếp hàng, ai bốc, xin nhường chỗ cho khác.”
“Bốc, bốc!”
“ cũng bốc!”
“ đang xếp hàng đây!”
“...”
Vốn dĩ là do Mã Quyên gây sự vô lý, mấy nhà giáo chức cùng bà cũng hùa theo nữa, nhao nhao tranh bốc thăm.
Mã Quyên còn kịp mở miệng chen xuống phía .
Bây giờ đừng là giải nhất, đến giải thông thường cũng chẳng đến lượt bà , bà khỏi đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân.
“Được, các giỏi lắm! Mở quán thì cũng chỉ là bán hoành thánh thôi, tưởng ai thèm chắc!”
“Không thèm thì phiền bà nhường đường một chút, đừng cản trở khách hàng khác dùng bữa nhé!” Lục Kiều Kiều năng lém lỉnh, “Còn động tác mời nữa.
Mã Quyên lườm cô bé một cái, đang định rời thì thấy Chu Kính Tùng đang bận rộn trong quán.
Mắt bà lập tức sáng lên, bước tới kéo .
“Này, thanh niên , là chạy việc vặt , cũng ở trong quán phụ giúp thế ?”
Chu Kính Tùng hôm đó thấy bà cô nhiều chuyện , ngờ nhiều chuyện đến mức .
Anh hỏi ngược bà : “Lẽ nào bây giờ đang chạy việc vặt?”
“Cậu và Diêu Tĩnh Sơ rốt cuộc quan hệ gì, quan hệ đến mức nào mà giúp cô chạy việc vặt?” Tiếng chất vấn của Mã Quyên thu hút sự chú ý của phần lớn , cái điệu bộ đó như thể hỏi điều gì thì quyết bỏ qua.
Diêu Tĩnh Sơ tới, cùng lúc đó Lục Đình Tiêu cũng bước đến.
“Quan hệ gì đến lượt chị lên tiếng chắc!”
Mã Quyên thấy càng hăng m.á.u hơn: “ cho Tiểu Lục, chính là hôm nọ mang đồ đến cho vợ đấy, hai tháng về, để tâm một chút, đừng để đến lúc vợ chạy mất còn ngốc nghếch đếm tiền hộ .”
Chát —
Diêu Tĩnh Sơ cũng chẳng thèm quan tâm bà bao nhiêu tuổi, tát cho một bạt tai.
“Nghe tiếng pháo nổ đủ tai đúng ! Không nhận thưởng thì bịa đặt bôi nhọ , thấy tâm địa chị còn bé hơn cả lỗ kim! Lớn tuổi thế thì giữ chút thể diện , ai cũng bẩn thỉu thối nát như chị, cũng thấy bẩn! Giữa thanh thiên bạch nhật mà ăn hàm hồ, cũng sợ trời quang mây tạnh sét đ.á.n.h rụng lưỡi chị .”
Mặt Mã Quyên đỏ bừng như gan lợn: “Cô chú ý vấn đề tác phong, với tư cách là nhà trong giới giáo chức, nghĩa vụ giám sát cô!”
Chu Kính Tùng dõng dạc : “Hôm đó bà dẫn đường cho , còn tưởng bà là một cô nhiệt tình cơ đấy, ngờ tâm tư bà bẩn thỉu đến ! Chuyện bắt gió bắt bóng , bà còn học thói lửa khói! thắc mắc thật đấy, bà là nhà giáo chức, càng nên tố chất hơn , tố chất của bà ?”
“Đừng chuyện tố chất với , cũng chẳng t.ử tế gì, tại lúc Tiểu Lục nhà tìm vợ !” Mã Quyên đ.á.n.h một vẫn chừa, nhưng theo bản năng lùi xa Diêu Tĩnh Sơ một chút.
Diêu Tĩnh Sơ sợ gì khác, chỉ sợ Lục Đình Tiêu lật đổ hũ giấm.
cô nghĩ nhiều , Lục Đình Tiêu ngốc đến mức bây giờ ghen tuông vớ vẩn, chỉ Chu Kính Tùng : “Đồng chí Chu Kính Tùng là bạn học của vợ , cũng là bạn của , đến phụ giúp cũng là do nhờ vả. Chị còn cố tình gây sự nữa, chúng mời Hồ lão sư đến phân xử lý lẽ nhé!”
Diêu Tĩnh Sơ hùa theo: “Mời Hồ lão sư đến cũng , bình thường thầy sĩ diện nhất, tin rằng sẽ hồ đồ trong chuyện .”
Mã Quyên: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vua-tinh-day-danh-ngat-chu-re-duoc-ca-nha-chong-sung-len-troi/chuong-66-lon-tuoi-the-nay-roi-thi-giu-lai-chut-the-dien-di.html.]
Câu đ.á.n.h trúng ngay điểm yếu của Mã Quyên, bà sợ nhất là Hồ lão sư chuyện.
Nếu Hồ lão sư bà chạy đến quán ăn của Diêu Tĩnh Sơ, về nhà sẽ mắng mỏ bà thế nào nữa!
Nhìn thấy ngày càng nhiều chỉ trỏ , bà cũng dám nán thêm.
“Mời cái gì mà mời, lão Hồ nhà chúng bận lắm, gì thời gian quản mấy chuyện rách việc !”
Nói xong bà lủi thủi bỏ , chân như bôi mỡ.
Khiến ồ lên.
Không ai ngốc cả, ầm ĩ đến nước đều bà đang cố tình gây sự.
chuyện bà là kết thúc, rằng trong khách hàng nhiều sinh viên, còn cả sinh viên của Hồ lão sư.
Hồ lão sư trong lúc gì, mặt những sinh viên vốn luôn kính trọng , ảnh hưởng bởi chính vợ của mà mất một phen hảo cảm.
Sự rời của Mã Quyên khiến quán ăn nhỏ càng thêm náo nhiệt, cũng càng hoan nghênh hơn.
Chủ yếu là thích sự dứt khoát, lanh lẹ của Diêu Tĩnh Sơ!
Đổi là họ, họ dám mắng vợ của Hồ lão sư như , cho dù vợ của Hồ lão sư quá đáng đến mức nào, họ cũng chỉ dùng hành động thực tế để ủng hộ cô.
Người bốc trúng thưởng thì vui mừng, bốc trúng thưởng cũng quá thất vọng, vẫn còn nếm thử món ăn kèm miễn phí cơ mà!
Trình chủ nhiệm và Lưu Mai đang dùng bữa bên trong phụ giúp cũng cơ hội phát huy, chỉ đành cố gắng ăn thật nhanh để nhường chỗ cho khách hàng khác.
Nhóm bạn lái xe của Chu Kính Tùng cũng ăn xong nhanh.
Người quá đông, đợt nối tiếp đợt khác, căn bản thời gian dư thừa để nhâm nhi thưởng thức.
nhận xét của đều đồng nhất.
Bất kể là hoành thánh bánh nướng, bánh bao, cháo gạo đều vô cùng thơm ngon, đáng để ăn.
Vốn tưởng món ăn kèm tặng miễn phí sẽ qua loa cho , nhưng ăn mới phát hiện những món ăn kèm đó còn kinh điển hơn.
Cả một ngày trời, ai thời gian nghỉ ngơi.
Buổi tối bận rộn đến hơn tám giờ mới tiễn đợt khách cuối cùng.
Mùa đông trời tối khá sớm, tám giờ coi là muộn .
Món ăn kèm tặng hết, vỏ hoành thánh và nhân cũng dùng hết, ngay cả bánh nướng, bánh bao và cháo gạo cũng bán sạch.
Ăn gì cũng tại chỗ.
Dù , vẫn vui vẻ.
Kéo lê cơ thể mệt mỏi về nhà, hơn mười giờ đêm.
Diêu Tĩnh Sơ xuống giường, mệt đến mức động đậy chút nào.
Lục Đình Tiêu bưng một chậu nước nóng : “Ngâm chân !”
“Trẻ nhỏ dễ dạy, ngày càng chu đáo đấy!”
Diêu Tĩnh Sơ ngâm chân , lập tức thoải mái đến mức híp cả mắt .
Lục Đình Tiêu xổm xuống, cô hoảng hốt định rút chân : “Anh gì thế?”
Lục Đình Tiêu nghiêm túc đáp: “Rửa chân cho em.”
“Không cần , em tự rửa .” Diêu Tĩnh Sơ rút chân , nhưng nắm lấy mắt cá chân.
Nước nhẹ nhàng hắt lên mu bàn chân, còn ngứa hơn cả gãi lòng bàn chân.
Tất nhiên, cũng thể là do tác dụng tâm lý.
Lúc cô thấy ngại ngùng, lập tức nhấn mạnh: “Cái đó, em vẫn đang đến tháng.”
“Anh .” Lục Đình Tiêu nhếch môi, “Em đừng vội, đợi sạch sẽ hẳn chúng tiếp tục chuyện của chúng cũng muộn!”