Thập Niên 80: Vừa Tỉnh Dậy Đánh Ngất Chú Rể, Được Cả Nhà Chồng Sủng Lên Trời - Chương 58: Anh Có Nắm Chắc Việc Tiếp Quản Xưởng Không?
Cập nhật lúc: 2026-04-11 11:07:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đợi...”
“Không đợi .”
“...”
Lục Đình Tiêu ngắt lời Diêu Tĩnh Sơ, nhịn mà hôn lên môi cô.
Quần áo cởi hết còn bắt đợi, đùa !
Diêu Tĩnh Sơ một tay chống lên n.g.ự.c , một tay đẩy miệng .
“Đợi , hình như em đến tháng !”
“Đến thì đến, liên quan gì đến chúng ? Khoan , em ai đến cơ?”
“Đến tháng.”
“...”
Lục Đình Tiêu lúc mới phản ứng , rướn xuống cô.
Diêu Tĩnh Sơ đỏ mặt nhích một chút, đúng là như cô nghĩ, sớm đến muộn đến, cứ nhè lúc mà đến.
Trong chớp mắt như sét đ.á.n.h ngang tai, giáng cho Lục Đình Tiêu một đòn nặng nề.
Anh sắp điên !
Chuyện tà môn thật đấy, cứ đến lúc quan trọng là chuyện, bao giờ mới ăn thịt đây!
A a a a a a...
Bây giờ trong lòng cả vạn con ngựa thảo nê mã đang phi nước đại, chỉ ngất cho xong!
thể ngất.
Anh vẫn nhớ năm cô mười bốn tuổi, đầu tiên đến tháng, tưởng mắc bệnh nan y nên chạy đến tìm từ biệt, cũng ngơ ngác theo.
Anh hoảng hốt tìm cầu cứu, mới đó là hiện tượng sinh lý bình thường.
cái tật sợ chảy m.á.u của Diêu Tĩnh Sơ coi như ăn sâu m.á.u, cứ đến kỳ sinh lý là y như quả bóng xì .
Lúc còn tâm trí nào mà nhớ nhung chuyện đũng quần nữa, vội vàng quan tâm hỏi: “Còn chỗ nào khỏe , đau bụng ?”
“Tạm thời thì , lưng .”
“...”
Lục Đình Tiêu sững một chút, ngoan ngoãn lưng .
Nghe tiếng cô sột soạt bận rộn, hình trần truồng của , lẳng lặng kéo quần áo mặc .
Đợi mặc xong quần áo, bên cô cũng dọn dẹp xong xuôi.
Chỉ là vết m.á.u đỏ tươi ga giường vẫn còn đó, ga giường.
Đệm cũng một cái khác.
Thay xong, Lục Đình Tiêu chu đáo : “Em ngủ , giặt mấy thứ .”
Diêu Tĩnh Sơ ngại phiền : “Để em giặt cho!”
“Không đụng nước lạnh.” Lục Đình Tiêu xong liền bưng chậu lấy nước.
Diêu Tĩnh Sơ: “...”
Lúc cô mới nhớ , khi Văn Hội Anh dặn dò cô, Lục Đình Tiêu hình như cũng ở ngay gần đó.
Đó là đầu tiên cô đến tháng, cho đến giờ nghĩ những lời từ biệt với Lục Đình Tiêu, cô vẫn thấy nóng mặt.
Đó cũng là đầu tiên cô đối đầu gay gắt với Lục Đình Tiêu.
Thấy giặt giũ cẩn thận như , cô cũng ngủ , cầm một cuốn sách lên xem.
Anh giặt xong, cô cũng xem nữa.
Trước khi ngủ cô vệ sinh một chuyến, chỉ sợ dây chăn đệm.
Cứ như , cô vẫn trằn trọc ngủ .
Ngày đầu tiên lượng m.á.u nhiều mà thế , đợi đến ngày thứ hai thứ ba chắc chắn còn khó chịu hơn, cô nhớ những ngày dùng b.ăn.g v.ệ si.nh .
Bây giờ thị trường băng vệ sinh, chỉ là khá đắt, nhiều nỡ dùng.
đắt mấy cũng mua, dùng bao giờ đương nhiên cảm nhận cái của băng vệ sinh, nhưng cô thì rõ.
Đang lúc cô suy nghĩ xem ngày mai mua thì Lục Đình Tiêu bật đèn lên.
Đột nhiên như ảo thuật, lấy từ trong vali một miếng b.ăn.g v.ệ si.nh đưa cho cô: “Cái chắc dễ dùng hơn giấy vệ sinh đai nguyệt san nhỉ?”
“Anh... cái ?” Diêu Tĩnh Sơ trợn tròn mắt như thấy ma, “Cái lấy ở ?”
Thấy đầu cô đầy dấu chấm hỏi, Lục Đình Tiêu đặt miếng b.ăn.g v.ệ si.nh tay cô: “Xưởng sản xuất cho đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vua-tinh-day-danh-ngat-chu-re-duoc-ca-nha-chong-sung-len-troi/chuong-58-anh-co-nam-chac-viec-tiep-quan-xuong-khong.html.]
Diêu Tĩnh Sơ kỹ miếng băng vệ sinh, còn cả cánh nữa, khá ưng ý.
sự nghi ngờ trong lòng càng lớn hơn: “Anh thể rõ ràng một , tại xưởng sản xuất cho băng vệ sinh, chẳng về quân đội , liên lạc với xưởng sản xuất b.ăn.g v.ệ si.nh ?”
Lục Đình Tiêu gãi gãi mũi: “Không họ bàn bạc thế nào, sắp xếp đến xưởng giấy Xưởng trưởng. Trùng hợp là thủ trưởng quen với Xưởng trưởng xưởng giấy bên Hải Thành, nên giới thiệu qua đó học hỏi vài ngày. Vốn dĩ định nhận , nhưng vị Xưởng trưởng đó cũng là quân nhân xuất ngũ, gặp như cố nhân, cứ nhét cho một đống.”
Diêu Tĩnh Sơ: “...”
Nghe đến chữ “một đống”, Diêu Tĩnh Sơ bước xuống giường xem vali của .
Quả nhiên, ngoài quần áo của thì là băng vệ sinh.
Cô lập tức dở dở .
“Lục Đình Tiêu, cứ thế xách về ?”
Lục Đình Tiêu thở dài: “Đừng nhắc nữa, dọc đường chỉ sợ nhân viên soát vé kiểm tra vali, lỡ coi là kẻ biến thái thì phiền phức to.”
Diêu Tĩnh Sơ nhịn bật : “May mà may mắn đấy.”
Lục Đình Tiêu nghiêm túc : “Em ủng hộ Xưởng trưởng ?”
“Ủng hộ chứ!” Diêu Tĩnh Sơ lúc mới nhớ để hỏi, “Họ phân đến xưởng giấy nào ?”
Lục Đình Tiêu suy nghĩ một chút: “Xưởng giấy 23.”
“Không thể nào, chính là cái xưởng giấy sắp phá sản đó ?” Diêu Tĩnh Sơ lúc rảnh rỗi báo, cô từng thấy báo.
Xưởng giấy 23 vì hai năm nhập một dây chuyền sản xuất b.ăn.g v.ệ si.nh từ Nhật Bản về, thua lỗ liên tiếp hai năm, bây giờ đến lương cũng phát nổi.
Cho dù là đơn vị quốc doanh, cũng tránh khỏi cảnh thu đủ chi.
Mà lý do Trịnh Đại Giang, bố của Trịnh Hải Dương, thể phát tài, cũng là nhờ cấu kết với một chủ nhiệm văn phòng của Xưởng giấy 23 để lén lút đầu cơ trục lợi vật tư nhà nước.
Cái xưởng mục nát từ tận gốc rễ .
Tìm bằng chứng đầu cơ trục lợi của Trịnh Đại Giang hề dễ dàng, cô tốn nhiều thời gian và công sức.
Tất nhiên, những chuyện của kiếp thể thẳng với Lục Đình Tiêu.
Nói cho cũng đồng nghĩa với việc để lộ chuyện trọng sinh, cho dù quan hệ thiết đến , cô cũng mạo hiểm dù chỉ một chút.
Đợi khi thực sự tiếp quản, tìm cơ hội nhắc nhở cũng .
Nghĩ , cô hỏi: “Anh nắm chắc việc tiếp quản xưởng ?”
“Anh khảo sát cơ bản , khi về cũng tham quan các xưởng giấy khác, cảm thấy vẫn hy vọng chuyển lỗ thành lãi. Dù cũng là đồ dùng hàng ngày, thể phá sản là phá sản ngay .” Lục Đình Tiêu đ.á.n.h trận khi nắm chắc phần thắng.
Muốn quân đội chắc chắn là , dồn bộ tâm sức việc phát triển sự nghiệp và chăm lo gia đình.
Diêu Tĩnh Sơ kiếp dù cũng sống thêm mười năm, cũng hiểu rõ xu hướng thị trường.
Băng vệ sinh chắc chắn là tiền đồ xán lạn, tương lai đầy hứa hẹn!
Cô gật đầu : “Anh phân tích lý, em tin tưởng !”
Lục Đình Tiêu ngẫm nghĩ một chút hỏi: “Em thấy một thằng đàn ông to xác xưởng giấy b.ăn.g v.ệ si.nh là mất mặt ?”
“Mất mặt gì chứ!” Diêu Tĩnh Sơ hỏi ngược , “Vậy thấy phụ nữ đến tháng là mất mặt ?”
Lục Đình Tiêu vội vàng lắc đầu, lắc như trống bỏi.
“Anh thế, đây chẳng đều là hiện tượng sinh lý bình thường !”
“Thế là !” Diêu Tĩnh Sơ miếng b.ăn.g v.ệ si.nh trong tay, “Em dùng thử .”
“Anh cùng em.”
“...”
Diêu Tĩnh Sơ từ chối.
Nhà vệ sinh của khu ký túc xá giáo chức ở phía dãy nhà cấp bốn, đêm hôm khuya khoắt cùng quả thực hơn một nhiều.
Phải công nhận, loại b.ăn.g v.ệ si.nh dùng thích.
Đêm đó, cô ngủ khá ngon giấc.
Chỉ là sáng dậy bắt đầu thấy đau bụng.
Lục Đình Tiêu thấy mà xót xa trong lòng.
Ngủ dậy liền tìm Văn Hội Anh: “Mẹ, nhà còn đường đỏ ?”
“Còn.” Văn Hội Anh mở tủ tìm đường đỏ hỏi, “Sáng sớm tìm đường đỏ gì?”
Lục Đình Tiêu thẳng: “Tĩnh Sơ đau bụng.”
Tay Văn Hội Anh run lên: “Sao đau bụng ? Thằng ranh , tối qua con lời ?”
“Mẹ gì thế!” Mặt Lục Đình Tiêu đỏ bừng, “Cô đến tháng !”
Văn Hội Anh: “...”