Ba ngày sau.
Diệp Ninh ở trên giường bệnh hưởng thụ sjw chăm sóc của Cố Phong, Lữ Đình từ bên ngoài đi vào.
“Em dâu, cô khôi phục cũng khá tốt đó chứ.”
Lữ Đình nhìn thấy gương mặt dần dần khôi phục huyết sắc của cô, thật lòng mừng thay cho cô và Cố Phong.
Diệp Ninh cũng vô cùng hưởng thụ tiếng xưng hô “em dâu” này của anh ấy.
“Mỗi ngày đều được anh ấy ăn ngon uống tốt chăm sóc, tôi còn đang sợ mình sẽ lại béo phì đó.”
Cô vừa nói vừa hờn dỗi liếc nhìn Cố Phong.
Đây cũng không phải là cô cố ý nói thái quá, mà cô vốn dĩ có thể chất là người rất dễ tăng cân, chỉ cần không khống chế tốt thì sẽ rất dễ dàng bị lên cân.
Tuy rằng cô béo một chút cũng không có gì, nhưng mà quay về lại dáng vẻ năng hai ba trăm cân như lúc trước thì tuyệt đối cùng không được.
“Mập lên anh cũng thích.” Cố Phong cưng chiều nói.
Hai người nhìn nhau cười.
“Khụ khụ.” Lữ Đình ho khan, cảm giác có phải anh ấy đến không đúng lúc rồi hay không?
Nhưng mà anh ấy thật sự có chuyện muốn nói.
“Em dâu, vụ án của cô còn có một số vấn đề, tôi phải đến xác nhận lại với cô một chút.
Biểu cảm trên mặt Diệp Ninh và Cố Phong hơi nghiêm túc một chút.
Lữ Đình tiếp tục nói: “Cố Phong đã nói với cô rồi đúng không, Mục Văn Hạo đã bị chúng tôi bắt.”
Diệp Ninh khẽ “ừ” một tiếng, sắc mặt lại nghiêm túc hơn vài phần nữa.
“Không chỉ có Mục Văn Hạo, hiện tại Mộng Kiều Nhụy cũng đang bị bắt giữ. Nhưng mà chúng tôi vẫn còn một số nghi vấn trong lời khai của Mộng Kiều Nhụy, cho nên vẫn cần cô kể lại đầu đuôi toàn bộ sự việc.”
Mục Văn Hạo đã thú nhận toàn bộ tội trạng mà anh ta đã phạm phải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1533.html.]
Nhưng mà Mộng Kiều Nhụy lại cứ nhất quyết cho rằng Mục Văn Hạo chỉ muốn mời Diệp Ninh đi gặp mặt, trước khi Hà Bân ra tay bắt cóc Diệp Ninh ngay trên đường lớn thì cô ta hoàn toàn không biết gì về chuyện này.
“Đương nhiên là được rồi.” Diệp Ninh đồng ý vô cùng dứt khoát, dưới ánh nhìn chăm chú của hai người Cố Phong và Lữ Đình, kể lại đầu đuôi mọi chuyện diễn ra trong ngày hôm đó cho bọn họ nghe.
“Là như thế đó.”
Chờ Diệp Ninh nói xong hết rồi, Lữ Đình mới phân tích nói: “Như thế thì hành vi của Mộng Kiều Nhụy rõ ràng là đang giúp đỡ Hà Bân.”
Diệp Ninh không nói cái gì nữa, cô biết rõ có khả năng cao là Mộng Kiều Nhụy bị Mục Văn Hạo uy hiếp, nhưng mà sai đã là sai, ai cũng đều phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình.
“Em dâu, cô cứ yên tâm đi. Dựa theo những chứng cứ mà chúng ta nắm giữ được hiện tại, nhiêu đó cũng đã đủ làm Mục Văn Hạo ngồi tù đến sông cạn đá mòn.”
Lữ Đình vô cùng tin tưởng, bọn họ trả giá hơn hai năm, cuối cùng cũng đã lấy được hồi báo rồi.
Diệp Ninh không nói gì nữa, ánh mắt trở nên vừa phức tạp lại sâu thẳm.
Cố Phong nhìn thấy rõ mọi cảm xúc trong đáy mắt của cô.
Lữ Đình vừa mới rời đi, Vương Kim và Chu Giai Bội đã đi đến.
TBC
“Chị dâu, hôm nay em nấu toàn những món chị thích đó!”
Chu Giai Bội khoe hai cái hộp đồ ăn mình đang cầm trong tay.
Diệp Ninh cười nói: “Không phải chị đã nói là không cần mang cơm đến sao?”
Trong nhà ăn của bệnh viện muốn cái gì cũng có, thật sự không cần phiền phức như thế.
“Dù sao thì mấy ngày nay em cũng rất rảnh rỗi, với lại đồ ăn bán ở bên ngoài sao có thể ngon bằng đồ do em nấu được chứ!” Chu Giai Bội vô cùng tự tin vào tài nấu nướng của mình.
Diệp Ninh không hề phủ nhận chuyện này, đương nhiên cũng không thể lãng phí tấm lòng của cô gái nhỏ này rồi.
“Chị dâu, mấy ngày nữa có lẽ em phải đến đoàn văn công Tây Nam báo danh trước rồi.”
Chu Giai Bội cố ý chào hỏi với cô trước.
Hiện tại Diệp Ninh bị thương, đương nhiên là cần phải tiếp tục nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một đoạn thời gian, nhưng mà cô ấy thì vẫn phải đi qua đó theo đúng thời gian đã định.
“Được rồi. Cứ để Vương Kim đưa em đi.” Diệp Ninh cũng không yên tâm để cô ấy lên đường một mình.