Mục Văn Hạo thấy cô đã phát hiện, càng thêm dịu dàng nói: “Tôi đã bỏ thuốc vào trong ly nước lúc nãy.”
Anh ta làm như thế cũng là vì muốn cho hai người bọn họ càng thêm vui sướng mà thôi.
“Mục Văn Hạo, anh đúng là đồ khốn nạn!” Diệp Ninh đã nghĩ đến việc này, nghe anh ta thừa nhận lập tức giận muốn phát điên.
Cảm giác khó chịu càng lúc càng dày đặc, ý thức của cô cũng bắt đầu dần dần mơ hồ.
Mục Văn Hạo không giận ngược lại còn mỉm cười, lần này anh ta nhất định sẽ không làm cô có cơ hội thoát đi.
Hơn nữa anh ta biết rõ tính cách thà gãy chứ không chịu cong của cô, cho nên mới chuẩn bị sẵn sàng từ trước.
“Là thuốc có dược tính mạnh nhất, em chống cự không được, chỉ có anh mới là thuốc giải của em.”
Đây vốn dĩ là một chuyện có thể làm cho hai người bọn họ vui vẻ sung sướng.
Cảm giác chóng mặt liên tục ập đến, Diệp Ninh trực tiếp cắn vào lưỡi.
Chỉ có đau đớn mới có thể làm cô hơi tỉnh táo lại.
Nhìn thấy gương mặt đắc ý của Mục Văn Hạo, ngoại trừ hận thù ra, cô đã không còn bất cứ cảm xúc gì khác.
“Diệp Ninh, đời người rất ngắn, chúng ta nên tận hưởng niềm vui trước mắt mới đúng.”
Mục Văn Hạo biết rất rõ với trạng thái hiện tại của cô thì đã không thể nào chịu đựng được bao lâu, anh ta vừa nói vừa đi vào trong phòng.
TBC
“Không được nhúc nhích!” Diệp Ninh lại đ.â.m múi đao vào da mình.
Mục Văn Hạo hơi híp mắt lại, trong mắt chợt lóe lên một chút kinh ngạc.
Cô cứng đầu như thế sao?
Nhưng mà cũng chẳng có tác dụng gì hết, uống phải loại thuốc này, cho dù là người phụ nữ có cứng đầu như thế nào thì cũng sẽ chỉ ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.
“Được rồi, tôi không nhúc nhích. Tôi chờ em cầu tôi đi qua đó.”
Hơn nữa cô chắc chắn sẽ làm thế.
Diệp Ninh há to miệng thở hổn hển, cảm giác này có thể làm cho bất cứ người nào đó phát điên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1526.html.]
Cô và Mục Văn Hạo cứ như thế mà giằng co với nhau.
Mục Văn Hạo chờ đợi cô buông vũ khí đầu hàng.
Mà cô thì đang chờ sự xuất hiện của Cố Phong.
“Hồng hộc! Hồng hộc!
Cơ thể nóng rực làm cô ta đành phải mở rộng cổ áo ra, muốn dùng phương pháp này làm bản thân bình tĩnh lại.
Quần áo trên người cô đã bị mồ hôi làm ướt đẫm, nhưng nhiệt độ trên cơ thể lại không hề giảm đi chút nào, ngược lại càng thêm kịch liệt hơn.
Ý thức của cô dần tan rã, cuối cùng chỉ có thể dựa vào ý chí của mình để chống đỡ.
Mục Văn Hạo nhìn thấy cô bị tác dụng thuốc tra tấn, chỉ riêng dáng vẻ này của cô cũng làm anh ta khó có thể ngăn cản được dục vọng.
Ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào con d.a.o gọt hoa quả trong tay Diệp Ninh, tìm kiếm cơ hội.
Chỉ cần cô hơi thả lỏng một chút, anh ta sẽ có thể lập tức đứng lên, đến lúc đó mọi chuyện đều sẽ không thành vấn đề gì nữa.
Nhưng mà Diệp Ninh vẫn cứ nắm chặt lấy con d.a.o gọt hoa quả trong tay, thậm chí cổ còn chảy m.á.u nhiều hơn lúc nãy rất nhiều.
“Diệp Ninh, nếu em c.h.ế.t đi thì chuyện gì cũng đều sẽ không còn nữa, cho dù em nỡ buông bỏ hết tất cả những thứ hiện tại, chẳng lẽ em cũng nỡ rời xa người nhà của mình sao?”
Từ trước đến này Mục Văn Hạo chưa bao giờ đánh giá thấp sự cứng đầu của Diệp Ninh, nhưng mà cô có thể chịu đựng đến bây giờ cũng đã hoàn vượt ngoài dự đoán của anh ta.
Anh ta sẽ để con d.a.o gọt hoa quả xuất hiện ở trong phòng này chính là bởi vì anh ta hoàn toàn không thèm để ý đến nó, càng không ngờ rằng một con d.a.o gọt hoa quả nho nhỏ sẽ trở thành vũ khí để Diệp Ninh dùng để kiềm chế chính anh ta.
Diệp Ninh đã không nghe ra được anh ta đang nói cái gì, trong lúc hốt hoảng, gương mặt của Mục Văn Hạo đã biến mất, thay vào đó chính là gương mặt sốt ruột của Cố Phong và tiếng gọi của anh.
“Cố Phong... là anh sao? Anh đến cứu em sao?”
Mục Văn Hạo nghe đến nước này rồi mà cô còn gọi tên Cố Phong, toàn thân bị cảm xúc ghen tị bao phủ lấy.
Tên đàn ông c.h.ế.t tiệt kia thật sự tốt như thế sao?
“Là anh. Anh đến cứu em đây!”
Anh ta vừa mắng thầm trong lòng vừa mở miệng nói theo, sau đó bước đến gần giường hơn...