Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1391

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:58:06
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Phong ở đầu dây bên kia dở khóc dở cười: “Lúc trước anh gặp được Vương Cường, anh ta chủ động nhắc đến tình hình gần đây của Vương Hinh Tuyết.”

Vương Cường là anh trai của Vương Hinh Tuyết, lại là người cùng đoàn với Cố Phong, gặp được nhau nói chuyện cũng rất bình thường.

“Trước kia em chưa bao giờ nghe anh nói đến” Diệp Ninh cố tình để ý đến chuyện này.

“Anh không để ý đến quá nhiều, cho nên sau này mới quên mất.”

Cố Phong đưa ra câu trả lời làm cô lại mỉm cười trở lại.

Nhưng mà giây tiếp theo cô lại trịnh trọng nghiêm túc nhắc nhở: “Vương Hinh Tuyết vốn dĩ cũng đã điên rồi, anh nhớ phải chú ý nhiều hơn đó.”

Thật ra những lời này cũng là điều mà Cố Phong muốn nói với Diệp Ninh.

“Anh ở quân doanh, cô ta tuyệt đối sẽ không vào được. Hơn nữa cho dù cô ta ở trước mặt anh thì cũng không có năng lực làm cái gì.”

Cố Phong vô cùng tự tin vào điểm này, mọi phương diện của anh và Vương Hinh Tuyết đều khác nhau rất xa, không có gì phải sợ hãi cả.

Quan trọng nhất chính là anh sẽ không cho Vương Hinh Tuyết bất cứ cơ hội nào giống như Lý Trường Đông.

Xem ra anh cũng cần phải báo với Vương Kim một tiếng mới được.

Hai người lại trò chuyện trong chốc lát, Cố Phong chủ động cúp máy.

Mới vừa buông điện thoại xuống, điện thoại bàn lại vang lên lần nữa.

“Doanh trưởng Cố, bài viết mà anh dặn chừng nào thì đăng đây?”

Người ở đầu dây bên kia trực tiếp hỏi thẳng.

Đây đã là lần thứ ba anh ta xác nhận thời gian với Cố Phong rồi.

Sắc mặt của Cố Phong dần dần trở nên lạnh nhạt: “Ngày mai là có thể đăng rồi.”

Tuy rằng chỉ chờ đợi mấy ngày, nhưng anh ta đã sốt ruột đến mức chờ không nổi nữa rồi.

Bệnh viện.

Mộng Kiều Nhụy xử lý thủ tục xuất viện cho Mục Văn Hạo.

Trong mấy ngày qua, Mục Văn Hạo hoàn toàn không tiếp xúc với người bên ngoài, vết thương cũng dần dần khôi phục lại, đã có thể xuất viện rồi.

“Văn Hạo, chúng ta có thể đi rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1391.html.]

Mục Văn Hạo mặc áo vest đen, càng thêm có vẻ âm hiểm lạnh lùng.

Hà Bân theo sát bên người anh ta không rời nửa bước.

Mục Văn Hạo thậm chí không thèm nhìn Mộng Kiều Nhụy cái nào, lập tức đi lướt qua bên người cô ta.

Mộng Kiều Nhụy bất đắc dĩ xoay người đi theo.

Xe đã đậu trước cửa bệnh viện chờ sẵn.

Mục Văn Hạo lên xe đầu tiên, ngay lúc Mộng Kiều Nhụy muốn cùng nhau đi lên ngồi, anh ta lại lạnh nhạt nói: “Cô không cần đi theo.”

Không đợi Mộng Kiều Nhụy phản ứng lại, Mục Văn Hạo đã ra lệnh, chậm rãi khởi động xe.

Chỉ chốc lát sau, cũng chỉ còn lại một mình Mộng Kiều Nhụy.

Mộng Kiều Nhụy rầu rĩ, bàn tay cầm túi xách siết chặt lại.

TBC

Đây không phải lần đầu tiên Mục Văn Hạo ngó lơ cô ta như thế.

“Ông chủ, hiện tại chúng ta đi đâu đây?” Hà Bân chủ động hỏi ý kiến của Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo lạnh nhạt nói ra ba chữ “đoàn văn công”.

Cố Phong có thể ngăn cản truyền thông toàn soạn ngừng đăng tai tiếng của anh ta và Diệp Ninh, nhưng lại không thể nào ngăn cản được hành động của anh ta.

Anh ta muốn xuất hiện hoành tráng trước đoàn văn công, làm tất cả mọi người nhìn thấy anh ta theo đuổi Diệp Ninh!

Anh ta vừa nói xong, xe trực tiếp tăng tốc, chạy thẳng về phía đoàn văn công.

Hơn mười phút sau, xe của Mục Văn Hạo dừng lại trước cửa đoàn văn công.

Bọn họ đương nhiên không thể đi vào.

Mục Văn Hạo vừa mới chuẩn bị xuống xe, hai công an đã đi đến trước cửa.

“Nơi này không thể dừng xe.”

Mục Văn Hạo hoàn toàn không thèm để ý đến bọn họ, thậm chí còn không có ý định mở miệng nói chuyện thương lượng gì.

Người nói chuyện là Hà Bân ngồi ở ghế phụ lái: “Nơi này không có biển báo cấm đậu xe, hơn nữa lúc trước chúng tôi cũng thường xuyên đậu xe ở chỗ này.”

“Lúc trước là lúc trước, hiện tại là hiện tại. Một là hai người lái xe đi, hai là đi theo chúng tôi.” Thái độ của công an vô cùng cứng rắn.

Hà Bân dùng ánh mắt hỏi thăm ý kiến của Mục Văn Hạo.

Loading...