Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 118

Cập nhật lúc: 2025-03-10 22:37:21
Lượt xem: 18

Cố Phong nằm trên giường bệnh, mặt tối sầm, đùi anh bị thương nên muốn xoay người cũng không được, chỉ có thể bực bội nghe tiếng ngáy của Diệp Ninh mất ngủ, ước gì có thể bịt miệng của cô lại.

Cứ như thế, không biết bao lâu sau, ngay lúc anh đang mơ mơ màng màng, đột nhiên ý thức được có người đang sờ mặt của anh.

Tuy rằng đối phương làm rất nhẹ nhàng, chạm vào cũng rất cẩn thận, nhưng với tính cảnh giác của một người quân nhân, anh vẫn lập tức mở bừng mắt.

Nếu hiện tại anh không bị thương thì chắc chắn đã trực tiếp đè người này xuống đất, nhưng mà hiện tại anh chỉ có thể tạm thời xác định xem là có chuyện gì xảy ra.

Vẻ sắc bén trong mắt còn chưa rút đi, gương mặt tròn vo của Diệp Ninh đã rơi vào trong tầm mắt.

Diệp Ninh rõ ràng cũng không ngờ rằng anh sẽ đột nhiên tỉnh lại, hoảng sợ, cánh tay đang duỗi về phía anh cũng lập tức rụt trở về ngay.

“Anh, sao anh tỉnh lại rồi?”

Rõ ràng là cô làm việc xấu bị bắt quả tang nên chột dạ.

Sắc mặt Cố Phong lạnh lùng đến cùng cực: “Cô đang làm cái gì đó?”

Diệp Ninh ấp úng giải thích: “Tôi... đắp chăn, đúng, tôi định đắp chăn cho anh.”

Cố Phong đương nhiên sẽ không tin tưởng lời nói dối vụng về này của cô: “Đắp chăn lên mặt của tôi luôn sao?”

Rõ ràng người phụ nữ này đang tranh thủ lúc anh ngủ để sờ mặt anh, loại hành vi này chẳng khác nào hành vi vô liêm sỉ muốn động phòng với anh vào hai tháng trước.

Diệp Ninh bị vạch trần không chỉ không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn nói một cách đương nhiên: “Chẳng phải chỉ là sờ mặt thôi sao, có cái gì mà xấu hổ chứ. Không phải anh đã quyết định sẽ không ly hôn rồi sao? Nếu sau này chúng ta vẫn là vợ chồng, vậy thân thiết một chút cũng bình thường mà đúng không?”

Cố Phong chỉ cảm thấy buồn nôn, giống như vừa mới nuốt sống một con ruồi bọ vậy, thì ra cô đã xác nhận chuyện này rồi, cho nên mới không thèm che giấu nữa.

Không ngờ lại bị chỉ đạo viên nói đúng, đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.

“Nơi này là bệnh viện!”

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-118.html.]

Trong giọng nói trầm thấp đã đè nén lửa giận cực kỳ rõ ràng.

“Tôi đương nhiên biết đây là bệnh viện, nếu anh không thích ở đây thì chờ đến khi xuất viện vậy. Anh cũng biết mà, thật ra tôi đã chờ ngày này từ lâu rồi.”

Diệp Ninh ngượng ngùng nói, trên cánh tay đã nổi đầy da gà.

Toàn thân Cố Phong giống như bị một lớp bóng đêm bao phủ, âm trầm khủng bố. Diệp Ninh dám cá chắc nếu hiện tại anh có thể nhúc nhích thì chắc chắn sẽ giơ chân sút cô bay ra ngoài.

“Hiện tại tôi không muốn nhìn thấy cô, một là cô rời khỏi căn phòng bệnh này, hai là tôi đi!”

Cố Phong chỉ cảm thấy hiện tại anh thật sự cần tìm một chỗ để yên lặng lại.

Diệp Ninh đã đạt được mục đích, vô cùng thông cảm nói: “Anh đừng giận mà, tôi đi ra ngoài là được.”

Cố Phong lại nhắm mắt lại, không muốn nhìn cô thêm cái nào nữa.

Sáng sớm, Diệp Ninh ngáp dài đi vào đoàn văn công, tuy rằng vừa nhìn là biết ngay cô ngủ không ngon, nhưng mà tâm trạng lại đang rất vui vẻ.

“Diệp Ninh, chào buổi sáng.”

Trịnh Thư Vân chủ động chào hỏi cô, hai người cùng nhau đi vào.

Hôm nay vẫn cứ luyện tập là chính, chờ người của dàn nhạc đến phòng luyện tập thì tất cả đội viên của đội ca hát đều đã đứng sẵn trên sân khấu chờ đợi.

Khách hẳn với trước kia, thái độ hôm nay của đội ca hát rất thân thiện, hoàn toàn không còn vẻ kiếm chuyện gây hấn nữa.

Vương Hinh Tuyết cũng có mặt trong đội ngũ, chỉ mới qua một đêm mà cô ta trông đã tiều tụy đi rất nhiều, không thèm để ý đến bất cứ ai.

Tôn Manh Manh đương nhiên cũng có mặt, cô ấy lại đứng ở vị trí trong cùng của đội, giống như chuyện ngày hôm qua chưa từng diễn ra vậy.

Diệp Ninh không hề lo lắng Tôn Manh Manh sẽ thua Vương Hinh Tuyết trong cuộc đua thầm lặng này, bởi vì Tôn Manh Manh thật sự biết rất rõ bản thân cô ấy muốn cái gì.

Tập luyện nhanh chóng bắt đầu, vẫn là Vương Hinh Tuyết làm người hát chính, mọi chuyện vẫn cứ tiến hành như bình thường.

Loading...