Vân Lâm Hải hiểu ý con gái, xoa đầu cô bé hỏi: “Vẫn còn câu nữa hả?”
Vân Giảo ôm cần câu gật đầu lia lịa.
“Được , để cha cắt cho con.”
Ở đây d.a.o, nhưng loại sinh vật mềm như mực cũng khó xử lý. Trên thuyền mấy mảnh đá ngầm sắc cạnh, cầm lấy một mảnh, cứ thế cứa con mực nhiều phần.
Vân Giảo dùng tay nhỏ cầm lấy cái râu mực vẫn còn đang ngoe nguẩy, móc lưỡi câu tiếp tục sự nghiệp câu cá.
Không do mồi tươi sống hấp dẫn cá biển hơn mà bao lâu thứ gì đó c.ắ.n câu, lực kéo còn mạnh, Vân Giảo căng khuôn mặt nhỏ, tay bắt đầu run lên vì giữ nổi.
Vân Lâm Hải thấy thế vội vàng đỡ lấy cần câu của con gái.
“Ối ơi, là cá chim trắng, con cá chim trắng to thế ! Con đến ba cân chứ!”
Không trách khiếp sợ như , bình thường thấy cá chim trắng cũng chỉ tầm đến một cân.
Con cá sống bao lâu mới to thế , cứ nhè đúng cần của Giảo Giảo nhà mà c.ắ.n.
Nụ khuôn mặt thật thà của Vân Lâm Hải giấu .
“Giảo Giảo, cần tiếp theo để cha thử nhé.”
Hắn thật sự đến đỏ cả mắt .
Vân Giảo gật đầu: “Dạ ạ.”
Thế nhưng chẳng câu gì, con cá ranh mãnh ăn mất mồi chạy biến, chẳng thèm c.ắ.n câu.
“Lại nữa, cha tin .”
Lần , câu lên một con cá nhồng.
“Là cá nhồng đấy, Giảo Giảo xa một chút.”
Tính tình cá nhồng hung mãnh, răng sắc nhọn, dẹt và dài, kéo lên boong tàu mà vẫn còn há miệng c.ắ.n .
Vân Lâm Hải đá một cước hất nó trong khoang thuyền.
“Con chắc năm sáu cân.”
Vân Giảo dùng đôi mắt nhỏ u oán chằm chằm Vân Lâm Hải: “Cha ơi, con câu cá.”
Vân Lâm Hải hổ gãi đầu, cái món câu cá kể cũng gây nghiện phết.
“Được , trả cần câu cho con đấy.”
Chưa đến một phút , Vân Giảo gọi cứu viện.
“Cha ơi, cá lớn!”
Tốt lắm, bọn họ kéo lên một con cá nhồng, con ít nhất mười cân!
Cần câu uốn cong đến độ như sắp gãy đôi, Vân Lâm Hải thót tim, sợ con cá sẽ chạy mất.
Cũng may cuối cùng cây cần trúc vẫn trụ vững, con cá nhồng hung hãn đang giãy giụa kịch liệt quăng lên sàn tàu.
Con cá nhồng sức lực cực lớn, lên đến boong tàu còn tự giãy thoát khỏi lưỡi câu, cái miệng rộng với hàm răng nanh nhọn hoắt lao thẳng về phía Vân Giảo định c.ắ.n.
Sắc mặt Vân Lâm Hải biến đổi: “Giảo Giảo mau tránh !”
“Bốp...”
Vân Giảo chẳng những tránh, mà còn tặng cho con cá nhồng một cái tát trời giáng.
Con cá nhồng hung hãn: ???
(Hết chương )
Vân Lâm Hải vội vàng lao đến bên cạnh con gái, đá phăng con cá nhồng khoang thuyền, ôm lấy cô bé kiểm tra tới tấp.
“Có thương ở ? Không c.ắ.n chứ?”
Da thịt con gái non nớt thế , c.ắ.n một cái thì còn gì là .
Vân Giảo lắc đầu: “Không ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-38-ca-nhong-hung-han-va-cai-tat-cua-be-con.html.]
Cô bé còn đang tung tăng nhảy nhót đây .
Thấy con gái thật sự thương, Vân Lâm Hải lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
“Giảo Giảo của cha giỏi quá mất.”
Đôi mắt Vân Giảo sáng lấp lánh, khẽ hất cái cằm nhỏ lên đón nhận lời khen ngợi của cha.
“Cha ơi, câu cá tiếp!”
Cô bé tiếp tục.
“Được, Giảo Giảo tiếp tục , cha cạnh trông chừng cho con.”
Vân Giảo gật đầu, cầm cần câu với khí thế hùng dũng oai vệ tiếp tục chiến đấu, và đó là một con cá nhồng nữa.
Liên tiếp mấy con đó câu lên đều là cá nhồng, Vân Lâm Hải nhịn nhoài xuống biển.
“Không lẽ đàn cá nhồng đang ngang qua chỗ chúng ?”
Hắn vỗ đùi cái đét: “Tiếc quá, thuyền lưới!”
Không lưới đ.á.n.h cá thì chỉ thể thành thật câu, nhưng mỗi Vân Giảo câu lên một con cá nhồng con nào năm cân, càng tiếc đứt ruột.
Cái khác gì phú quý trời cho rơi xuống đầu mà cái bát to để hứng chứ.
Khoảng nửa tiếng , rốt cuộc loại cá câu lên cũng còn là cá nhồng nữa.
Nga
Mồi câu cũng hết, Vân Lâm Hải tính toán sơ qua, chuyến câu cá của bọn họ, chỉ riêng cá nhồng hai mươi con, ước chừng hơn một trăm cân.
Hít...
Vậy là con gái chỉ dựa cái cần câu bé tí mà kiếm 50 đồng ?
“Cha ơi, hỏng .”
Vân Giảo cầm cái cần câu gãy đến tìm Vân Lâm Hải, cái miệng nhỏ chu lên vẻ vui.
Vân Lâm Hải bừng tỉnh, con gái dùng cái cần câu tre tồi tàn câu lên bao nhiêu là cá mới gãy đấy chứ!
Hắn cầm lấy cần câu xem xét, đây thế mà là một cây trúc đặc ruột.
Hơn nữa còn xử lý kỹ càng.
Thảo nào nó trụ lâu như , cầm lên tay còn thấy nặng.
Khoan , sức lực của Giảo Giảo nhà lớn quá ?
“Hôm nào cha cho con một cái cần mới nhé.”
Có điều trúc đặc ruột thế dễ tìm, hơn nữa xử lý thì cũng chẳng chịu nổi mấy con cá to như .
Mồi hết, cần gãy, thể tiếp tục câu nữa, hai cha con lúc mới hỉ hả thuyền về nhà.
Mà lúc ở nhà, cả gia đình đang lo lắng yên phía bến tàu.
“Sao giờ còn về nhỉ?”
Trong lòng càng nghĩ càng sợ, sắc mặt ai nấy đều chút tái nhợt.
Theo lý thuyết thì thể nào, hôm nay mặt biển êm ả, với kỹ thuật chèo thuyền của Vân Lâm Hải thì thể nào ngay cả đường về nhà cũng tìm thấy.
Ông cụ Vân cũng sốt ruột: “Biết thế tao theo , thằng Hải giờ bao giờ việc đáng tin cậy thế .”
Ngay lúc trong lòng bắt đầu tuyệt vọng, định mượn thuyền khơi tìm thì bóng dáng một chiếc thuyền gỗ nhỏ xuất hiện trong tầm mắt.
“Mọi kìa, ?”
Còn xa nên rõ lắm.
bọn họ quá quen thuộc với dáng vẻ của nhà .
Đặc biệt là Thẩm Vân Liên, đợi khi thuyền đến gần hơn chút nữa, bà trực tiếp che miệng nấc lên vì vui sướng.
Ngay đó, cả nhà đều chạy ùa bến.