Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 292: Long Diên Hương quý giá

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:54:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thật là mắt quá .”

Hiển nhiên, mấy phụ nữ trong nhà cũng cực kỳ yêu thích.

Vân Giảo suy tư, tìm thứ gì đó để đựng hai viên ngọc trai .

Ngọc trai vẫn còn quá ít, chờ khi thời tiết ấm lên, lúc cha và các chú khơi cô sẽ theo, chỉ để tìm cá mà còn tìm xem loại trai mẫu bối nào sản sinh ngọc trai .

Đá quý cũng tìm nữa.

Muốn thật nhiều!

Vân Thần Bắc theo yêu cầu của Vân Giảo, ngày hôm mang cái giá gỗ đến.

Các bộ phận tháo rời .

Mộc lão cũng cùng, hai phòng Vân Giảo bắt đầu gõ gõ đập đập.

Vân Giảo cũng buông cuốn sách trong tay xuống, chắp tay lưng quanh họ.

Còn mang theo mấy cái “đuôi” lông xù nữa.

Lúc Mộc lão đang lắp ráp cái giá, hai con ch.ó cứ thỉnh thoảng xông quấy rối, khiến ông tức đến mức râu ria dựng ngược.

Thế là Vân Giảo đang một bên nhàn rỗi c.ắ.n hạt dưa, cùng với ch.ó, mèo, thỏ và cả rùa biển đều đuổi khỏi phòng.

Cánh cửa “rầm” một tiếng đóng sầm .

Vân Giảo tức giận.

Đây là phòng của cô mà!

xổm xuống, xách tai hai con ch.ó lên: “Đều tại các ngươi đấy!”

Gần nửa năm trôi qua, hai con ch.ó lớn hơn ít.

Hai con ch.ó mang dòng m.á.u Chow Chow, lớn lên béo mầm, lông dày.

Hơn nữa gen của bố chúng , Vân Giảo nuôi khéo nên chúng lớn lên đặc biệt chắc nịch.

Cao hơn eo cô một chút xíu.

Vân Giảo cũng rời , cứ ở ngoài phòng chờ đợi.

Tự ăn đồ ăn vặt, thỉnh thoảng còn đút cho hai con ch.ó và đại ca mèo một ít.

Chờ đến khi cái giá cuối cùng cũng chuẩn xong, Vân Giảo chờ nổi nữa chạy xem.

Nga

Thích quá mất.

Cái giá mang tông màu đỏ sẫm cổ điển, thiết kế áp sát tường, các ô vuông gỗ đan xen trông mắt.

Vân Giảo như một chú ch.ó nhỏ vui sướng chạy quanh giá gỗ một vòng, đó vội vàng kéo từ gầm giường một chiếc rương gỗ, mang bộ sưu tập của đặt lên đó.

Mộc lão hừ trêu chọc: “Lão già cũng xem xem cháu thu thập những bảo bối gì, mà còn đặc biệt đóng một cái giá bác cổ để bày biện.”

Ông chắp tay lưng tới, liền thấy Vân Giảo đang , từ gầm giường kéo một khối đồ vật màu xám trắng.

Ánh mắt Mộc lão lướt qua, ha hả…… Một khối đá vụn……

Khoan !

Thứ đó trông mà quen mắt thế?

“Khoan !”

Ông gần như hét lên thành tiếng.

Vân Thần Bắc đang giúp em gái thu dọn đồ đạc cũng tiếng hét cho giật .

Anh nghi hoặc sư phụ , tự nhiên hốt hoảng thế .

“Cháu... cháu... thứ cháu lấy ở ?!”

“Tránh chút, cho xem, để xem nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-292-long-dien-huong-quy-gia.html.]

Vân Giảo chớp chớp mắt: “Cháu nhặt ạ.”

Mộc lão ghé sát , đối với khối đá màu xám trắng ngửi, thỉnh thoảng còn lẩm bẩm tự một .

Vân Thần Bắc và Vân Giảo hai xổm một bên chằm chằm ông.

“Mộc gia gia, đây là cái gì ạ?”

Mộc lão hỏi: “Cháu ?”

Vân Giảo lắc đầu: “Cháu ạ.”

“Không mà cháu còn sưu tầm?” Mộc lão đôi mắt nhỏ vô tội và khuôn mặt của cô, càng thêm chấn kinh.

Vân Giảo gãi gãi đầu, vẻ mặt thiên chân ngây thơ: “Cháu chỉ cảm thấy viên đá trông lạ, mùi kỳ kỳ, nên mới giữ thôi ạ.”

Mộc lão:…………

“Chậc chậc chậc…… Cái vận khí của cháu là kiểu gì .”

“Thứ chính là đại bảo bối đấy, Long Diên Hương ?”

Vân Giảo còn kịp phản ứng, Vân Thần Bắc bên cạnh trợn tròn mắt.

Mộc lão tiếp: “Khối Long Diên Hương lớn thế , thế mà cháu nhặt trong tình trạng gì như thế, đúng là trời xui đất khiến, thứ đáng giá lắm đấy!”

Vân Giảo hỏi: “Long Diên Hương là cái gì ạ?”

“Là chất bài tiết của cá nhà táng, trải qua vài thập kỷ thậm chí hàng trăm năm trôi dạt biển mới trở thành Long Diên Hương thực thụ. Trong đó màu trắng là phẩm chất nhất, khối của cháu lớn như , chỉ một phần nhỏ là màu xám trắng, đại bộ phận đều là màu trắng. Chỉ riêng khối thôi cũng đủ cho nhà cháu mua mấy căn nhà ở thủ đô .”

Nguyên bản Vân Giảo thứ là chất bài tiết của cá nhà táng thì còn thấy ghê, nhưng đến đoạn cô lập tức hết ghét bỏ ngay.

Tuy nhà ở thủ đô bao nhiêu tiền, nhưng thứ chắc chắn trị giá nhiều tiền!

 

Vân Giảo ánh mắt sáng lấp lánh Mộc lão.

“Cái của cháu thể bán bao nhiêu tiền ạ?”

Mộc lão ôm khối Long Diên Hương ước lượng: “Khối Long Diên Hương đoán chừng 50 cân, phẩm chất thế , cho dù tính theo giá từ 300 đến 500 đồng mỗi gram, thì ít nhất cũng tầm 7 triệu đồng.”

Nghe thấy con , Vân Thần Bắc trực tiếp hít một khí lạnh.

Đây quả thực là một con thiên văn!

Vân Giảo tính toán giỏi lắm, vẫn còn đang bấm đốt ngón tay tính toán.

tính đến hoa cả mắt vẫn tính rõ ràng.

Mặc kệ, tóm nhiều nhiều tiền!

“Này…… Nhiều như ạ.”

Vân Thần Bắc khối Long Diên Hương mà ánh mắt đờ đẫn.

Mộc lão vỗ vỗ khối Long Diên Hương: “Ta cũng chỉ là tính toán sơ qua theo giá hiện tại thôi, nhưng thứ dễ tìm mua .”

Cũng đúng, nhiều tiền như , ai thể mua nổi chứ.

“Tuy nhiên.”

Mộc lão chắp tay lưng chậm rãi : “Lão già trái quen một , ông chắc chắn sẽ mua.”

Vân Giảo và Vân Thần Bắc đồng thời về phía ông, trong mắt dường như còn mang theo vài phần tin.

‘Ngài mà cũng quen giàu như ?’

Mộc lão hiểu biểu cảm của họ, tức khắc tức giận đến dậm chân.

“Sao hả, lão già ở đây, các cháu thật sự tưởng chỉ là một ông lão thợ mộc bình thường thôi ?”

Vân Giảo chớp mắt: “Chẳng lẽ ạ?”

 

 

Loading...