Vân Giảo lăn qua lộn giường, chẳng dậy chút nào. Cô bé nghĩ thầm, ngoài cửa gõ vài cái thấy , chắc sẽ tưởng ngủ mà bỏ thôi. Vân Giảo kéo chăn che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt và nửa cái đầu xù lông.
*Cộc cộc...*
Hảo , cô bé đoán sai . Vân Giảo miễn cưỡng dậy, tung chăn, xỏ dép lê xuống đất.
“Giảo Giảo, Giảo Giảo ơi, em ngủ thế?” Ngoài cửa vang lên giọng hạ thấp của Vân Tiểu Ngũ, lén lút như ăn trộm.
Vân Giảo mở cửa, một hàng dài các trai tức khắc ùa phòng.
Vân Giảo: ??? Làm gì thế ?
“Giảo Giảo ơi, bên ngoài sấm sét to lắm.”
Vân Giảo ngoài cửa sổ, giữa bầu trời đêm đen kịt, những tia chớp rạch ngang trời chiếu sáng cả một vùng, ngay đó là tiếng sấm nổ vang rền, kèm theo tiếng gió rít “ù ù” như quỷ hú.
“Em mà.” Chuyện còn ? Vân Giảo dùng đôi mắt to tròn, sáng rực các , vẻ mặt hiện rõ câu hỏi: *“Thế nên các định gì?”*
Vân Tiểu Ngũ và mấy em hì hì: “Bọn sợ em sợ, nên tới bầu bạn với em đây.”
Vân Giảo: ... Em sợ, cảm ơn.
Nga
ánh mắt mong chờ của các , cô bé mềm lòng đồng ý. Thật cô bé cũng , các trai quen. Trước đây ở nhà cũ, Vân Giảo thường luân phiên ngủ chung giường với các . Tuy cô bé luôn coi là “miếng dán đuổi muỗi” hình hoặc là gối ôm. Giờ đột nhiên tách , mỗi một phòng, lúc đầu ai cũng hào hứng nhưng qua mấy ngày là bắt đầu nhớ em gái. Cô em gái thơm tho mềm mại, ôm ngủ là bao giờ gặp ác mộng, ngủ cực kỳ ngon!
Hôm nay sấm sét to quá, Vân Tiểu Ngũ và mấy em liền tìm cớ lén lút chạy sang. Không ngờ lúc tới cửa đụng ngay mấy em khác cũng đang lén lút y hệt. Thế là mới cảnh tượng .
Nhiều thế ngủ chung một giường thì đủ chỗ, là cả lũ quyết định ngủ đất. Trải chiếu lên sàn, Vân Tiểu Ngũ, Vân Tiểu Lục chạy về phòng ôm chăn gối sang, trải hai lớp đệm phía , cả đám trẻ chui chăn, Vân Giảo ở chính giữa.
Bọn trẻ cũng ngủ ngay, đông thế tất nhiên là buôn chuyện . Cả lũ ríu rít về những chuyện thích, Vân Giảo cũng tham gia thảo luận. Chỉ là chẳng mấy chốc, cô bé mãi bắt đầu díp mắt .
“Hôm nay bão to thật đấy, ngày mai họp chợ .”
“Giảo Giảo, em mua gì ? Để bọn mua cho.”
Vân Giảo trong chăn ấm áp, mơ màng nửa nhắm nửa mở mắt, hỏi thì lầm bầm trả lời: “Muốn... mì ăn liền.” Ừm, mì ăn liền ngon lắm. Đã lâu ăn mì ăn liền, Vân Giảo chép chép miệng chìm giấc ngủ.
Vân Tiểu Lục: “Mì ăn liền , cũng ăn.”
Vân Tiểu Bát: “Em còn mua bi nữa, bi của em chỉ còn ba viên thôi.”
Vân Tiểu Cửu: “Giảo Giảo ngủ , đừng nữa.”
Vân Tiểu Ngũ , quả nhiên bé con ngủ say, đúng là trẻ con dễ ngủ thật. “Ngủ thôi, ngủ thôi.”
Mấy em ngủ cùng , cảm giác ấm áp vô cùng. Thời tiết , chớp mắt cái là sắp sang đông, ngày càng lạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-243-chuyen-di-hop-cho-va-nhung-cau-chuyen-phiem.html.]
Sáng hôm , Vân Giảo là tỉnh dậy sớm nhất. Cô bé nhăn nhó mặt mày, lăn một vòng trong chăn, đẩy cái tay của năm đang đè lên . Hèn chi đêm qua cô bé mơ thấy một con bạch tuộc khổng lồ quấn c.h.ặ.t lấy. Đẩy , cô bé dậy ngáp một cái, tư thế ngủ đủ kiểu của các , vung tay nhỏ vỗ bành bạch từng một.
“Dậy , dậy , dậy thôi nào!” Vân Giảo nhỏ mọn bắt đầu đóng vai đồng hồ báo thức. “Anh năm dậy mau, sáu...”
Mạnh mẽ kỳ tích, Vân Giảo tung chăn của các hết. Hì hì... cho chừa cái tội đêm qua quấy rầy em ngủ nhé.
“Giảo Giảo, em dậy sớm thế, ngủ thêm tí nữa .” Vân Tiểu Ngũ và mấy em vẫn ngủ nướng. Từ khi học, bọn họ mắc bệnh lười dậy sớm.
Vân Giảo chống nạnh: “Không , dậy!”
Dưới sự quấy nhiễu của cô bé, các trai đành oán hận bò dậy. ai nấy đều chịu thương chịu khó mặc quần áo, chải đầu cho Vân Giảo. Vân Giảo ôm lấy cái đầu tóc tai bù xù vì tay nghề vụng về của các , dứt khoát từ chối sự “quan tâm” mà chạy tìm .
Thẩm Vân Liên nhanh nhẹn tết cho con gái một b.í.m tóc thật xinh. “Mặc thêm áo con, hôm nay lạnh đấy.” Nói bà lấy một chiếc áo khoác len mỏng thêu hình hoa hướng dương nhỏ mặc cho cô bé.
“Tối qua mấy trai con sang ngủ cùng ?”
Vân Giảo gật đầu, lấy tôm nhỏ cho Quy Tiểu Nhị ăn: “Các bảo sợ con sợ tiếng sấm, con sợ ạ.”
Thẩm Vân Liên bảo: “ , con sợ, rõ ràng là mấy trai con sợ thì .” Vân Giảo gật đầu tán thành, đúng thế đúng thế.
Vân Tiểu Ngũ và mấy em cũng nhanh ch.óng mặc quần áo mới chạy tới.
“Mẹ ơi khi nào họp chợ?”
“Mẹ nhanh lên, là máy kéo của thôn mất đấy.”
Thẩm Vân Liên: “Đi mà hỏi cha các con .”
Mấy đứa nhỏ chạy phiền cha. Sau một hồi gà bay ch.ó sủa, Vân Giảo diện đồ xinh , cha bế tay, phía là một đàn trai chạy theo đầu thôn tập hợp.
Bảy giờ sáng, tất cả dân làng họp chợ đều tụ tập ở đây. Nhà họ Vân tới muộn, Vân Lâm Hải xuống xong liền đặt con gái lên đùi . Trên xe, đang ríu rít bàn tán về chuyện nhà Vân Đại Phú.
, chuyện nhà Vân Đại Phú vẫn ngã ngũ. Ngoài nhà cô em vợ, hai nhà con bắt cũng mặt dày tới cầu xin, dùng đạo đức để bắt chẹt, nhưng tuyệt nhiên đả động gì đến chuyện trả tiền. Vân Đại Phú và gia đình cứ cách một thời gian cãi vã, xô xát với đám đó một trận.
“Ngày hôm qua nháo đến mức con trai Vân Đại Phú mời công an tới, đồng chí công an bảo thẳng là dù ký giấy bãi nại thì con trai bọn họ vẫn tù mấy năm.”
“Cái loại thích đúng là thể mặt nữa .”
“Thân thích cái nỗi gì, nhà mà loại dẫn ngoài về trộm tiền, đ.á.n.h nhà thế thì tống cổ từ lâu .”
Cái loại thích gây họa , ai thích thì rước lấy mà dùng.
Tiếng máy kéo nổ “loảng xoảng loảng xoảng” cực lớn, xe chuyện đều gào lên thì khác mới rõ .