"Giảo Giảo ơi~"
Dù ngày nào cũng gặp, nhưng những ngày học cảm giác như trôi qua thật lâu mới thấy cô em gái cưng. Mấy em chào hỏi Vương Hồng Phi xong, liền tranh bế Vân Giảo lên, bế một lát đến .
"Mai nghỉ , Giảo Giảo, chúng lên huyện chơi nhé."
Mấy em tích cóp ít tiền, ngày mai đúng dịp họp chợ, đồng ý sẽ dẫn cả đám cùng . Vân Giảo ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
Đám trẻ phía , Vương Hồng Phi thì vất vả kéo một túi lưới đựng đầy nhím biển lạch bạch theo . "Đợi , chậm thôi, đợi với chứ."
Hôm nay vì khách là Vương Hồng Phi, nên bộ nhím biển đều giữ để ăn. Bà nội Vân quyết định món mì hấp nhím biển. Gạch nhím biển vàng óng bao quanh từng sợi mì, một miếng c.ắ.n xuống là vị tươi ngon vô cùng, khiến ai nấy đều sáng rực cả mắt. Thế là cả nhà đều vùi đầu ăn lấy ăn để.
Vương Hồng Phi ăn ngớt lời khen ngợi tài nấu nướng của bà nội Vân, biểu cảm và giọng điệu vô cùng chân thành. Vương Mai , mỗi lời em trai đều là thật lòng. Bởi vì, đẻ của bà nấu ăn thì... thật sự là chỉ cần ăn , c.h.ế.t là may , chứ đừng đến sắc, hương, vị.
Chỉ ăn mì hấp hải sản thì chắc chắn đủ, nên còn cơm ngô, cùng với chiến lợi phẩm mà Miêu lão đại bắt hôm nay cũng xử lý xong: thịt chuột tre xào và cá trích hấp. Hai món mặn trông vô cùng phong phú. Tất nhiên, bà cũng quên phần của công thần Miêu lão đại, một bát cơm ngô trộn thịt và nước dùng riêng cho nó. Cuối cùng, cả nhà ai nấy đều ăn đến căng tròn cả bụng.
Bà nội Vân múc riêng một bát mì hấp nhím biển đưa cho Vân Thần Bắc. "Cầm sang cho sư phụ con ăn ." Vân Thần Bắc gật đầu nhận lấy.
Vương Mai gọi em trai một góc hỏi: "Có em định kinh doanh ?"
Vương Hồng Phi gãi đầu: "Chị đoán ạ?"
Vương Mai gật đầu: "Còn định giấu chị ? Chưa với cha đúng ?"
"Chưa ạ, chị cũng mà, em mà chắc chắn họ cho . Nên em chỉ bảo là cùng mấy bạn ngoài tìm việc thuê thôi."
Hiện nay một nhà máy tư nhân bắt đầu tuyển công nhân, trong thôn cũng vài thanh niên bạo dạn tìm việc. Tuy là "bát cơm sắt" của nhà nước, nhưng một công việc lĩnh lương hằng tháng vẫn hơn là bán mặt cho đất bán lưng cho trời ở nhà. Vì , hai cụ ở nhà em nhà máy thì cũng đồng ý.
Vương Mai gì thêm, chỉ nhét một tờ một trăm đồng tay em trai.
"Chị, chị gì thế?"
Vương Mai giữ c.h.ặ.t t.a.y em: "Đừng khách sáo với chị. Chị cũng nhiều tiền, giúp gì lớn lao cho em, nhưng một trăm đồng em cứ cầm lấy, ngoài thì tự chăm sóc bản cho , đừng để chịu khổ."
Nghe chị , mắt Vương Hồng Phi đỏ hoe. "Em chị, chị cứ đợi đấy, em nhất định sẽ kiếm tiền mang về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-242-bua-toi-am-ap-va-du-dinh-cua-cau-ut.html.]
Vương Mai thở dài: "Chị cũng chẳng mong em kiếm tiền to bạc lớn gì, quan trọng nhất là bình an. Các em định tàu hỏa đúng ? Chị tuy tàu bao giờ nhưng cũng đó trộm cắp móc túi nhiều lắm, mang theo nhiều đồ đạc thế chú ý an , tiền bạc cũng giấu cho kỹ..."
Trong lòng lo lắng nên Vương Mai nhịn mà dặn dò đủ thứ. Vương Hồng Phi chẳng hề thấy phiền lòng. Cảm giác quan tâm lo lắng thế , khối còn chẳng .
Đến khi trời sập tối, Vương Hồng Phi xách túi lớn túi nhỏ chào tạm biệt cả nhà. Sáng sớm mai ông lên tàu . Theo thời tiết chuyển lạnh, loa phát thanh trong thôn thông báo đêm nay thể sẽ một trận bão lớn. Vân Lâm Hải yên tâm, đưa thuyền gỗ của nhà đến vịnh tránh gió từ sớm.
Nga
Buổi tối, gió rít lên như tiếng quỷ sói gào. nhà mới đúng là thật, mặc kệ bên ngoài mưa to gió lớn thế nào, chỉ cần đóng cửa sổ là cảm thấy gì, cũng chẳng lo dột.
Vân Giảo đang cuộn tròn trong chăn ấm, cái lạnh bên ngoài và ấm trong chăn tạo nên sự tương phản rõ rệt, khiến cô bé nhanh ch.óng chìm giấc ngủ mơ màng. lúc , cửa phòng ngủ của cô bé gõ vang.
Vân Giảo: Con nổi cáu đây!
(Hết chương)
Vân Giảo lăn qua lộn giường, chẳng dậy chút nào. Cô bé nghĩ thầm, bên ngoài gõ vài cái mà thấy , chắc sẽ tưởng ngủ mà bỏ thôi. Vân Giảo kéo chăn che kín mặt, chỉ để lộ nửa cái đầu xù xù và đôi mắt tròn xoe lên trần nhà.
"Cộc cộc..."
Hồi , cô bé nhầm. Không tình nguyện chút nào, cô bé đành tung chăn, xuống giường xỏ dép lê.
"Giảo Giảo, Giảo Giảo ơi, em ngủ thế?"
Ngoài cửa truyền đến giọng hạ thấp của Vân Tiểu Ngũ, lén lút như ăn trộm . Vân Giảo mở cửa, một hàng lập tức ùa phòng cô bé.
Vân Giảo: "???" Làm cái gì trời?
"Giảo Giảo, bên ngoài sấm sét to lắm."
Vân Giảo ngoài cửa sổ, trong bầu trời đêm đen kịt, những tia chớp loằng ngoằng thỉnh thoảng x.é to.ạc gian, chiếu sáng cả một vùng trời. Ngay đó là những tiếng sấm nổ vang rền, cùng với tiếng gió rít "ù ù" như tiếng quỷ hú.
"Em mà." Chuyện thì gì lạ ? Vân Giảo dùng đôi mắt to tròn, sáng ngời các , vẻ mặt hiện rõ dòng chữ: *Thế nên các định gì?*
Vân Tiểu Ngũ và mấy em hì hì: "Bọn sợ em sợ hãi, nên đến đây bầu bạn với em ."