Hải sản bán hết mà vẫn giữ một ít ốc và một cân tôm. Cua thì giữ con nào vì một c.o.n c.ua dừa to đùng đủ cho cả nhà ăn .
Đến giờ cơm tối, Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà trở về, còn mang theo hai quả bóng rổ. Đám trẻ thấy bóng rổ là mắt sáng rực, tuy bảo là mua cho cá voi sát thủ chơi nhưng khi mang , chúng cũng thể chơi ké một chút chứ!
"Không ngờ cua dừa đắt thế, họ thu mua tận 18 đồng một cân, tất nhiên là tiệm cơm Đại Vận trả giá hời hơn một chút."
18 đồng một cân, hai c.o.n c.ua dừa nặng tổng cộng 12,6 cân, bán 226,8 đồng. Số tiền giao thẳng cho bà nội Vân. Bà nội chia ba phần, chia đều cho , và vẫn để riêng một phần cho Vân Giảo.
"Mẹ ơi, chia bốn phần ạ." Vân Lâm Hải đột nhiên lên tiếng. "Cả tiền bán cá hôm nay và tiền bán ngọc trai cũng chia bốn phần, hai già nhà cũng giữ lấy một phần chứ."
Vân Lâm Hà gật đầu tán thành: " đấy ạ, tiền là công sức của cả nhà, cha cũng cầm lấy một phần."
Vân Giảo đang mải mê nhai cơm nên lời, nhưng cũng gật đầu lia lịa đồng ý. Trước sự kiên quyết của , cuối cùng bà nội quyết định đợi bán xong chỗ ngọc trai sẽ chia tiền một thể.
Bà nội Vân bỗng lấy mấy đồng tiền lẻ: "Hôm nay đều vất vả , mấy đứa đây bà bảo."
Bà gọi đám cháu , mỗi đứa đưa cho một đồng tiền. "Số tiền bà cho các cháu, tiêu gì để dành thì tùy các cháu nhé."
Cầm "khoản tiền khổng lồ" một đồng trong tay, Vân Tiểu Ngũ và mấy em cứ ngỡ đang mơ. Bốn em Đông, Nam, Tây, Bắc lớn và khả năng tự chủ nhất định. Anh Cả, Hai và Tư đều kiếm tiền. Tiền họ kiếm tuy nộp một phần cho gia đình nhưng Thẩm Vân Liên và Vương Mai chỉ thu một nửa, nửa còn để họ tự giữ tiêu xài.
Nga
Còn đám từ Vân Tiểu Ngũ trở xuống, ngoài tiền lì xì ngày Tết thì bình thường chẳng bao giờ tiền trong . Mà chút tiền lì xì đó cũng chẳng ở trong túi quá hai ngày thu mất. Phải rằng, tiền tiêu vặt của họ bao giờ vượt quá hai hào! Giờ bỗng nhiên hẳn một đồng, đúng là mơ cũng dám nghĩ tới.
Vân Giảo thì là một "tiểu phú bà" chính hiệu trong nhà , tuy tiền của cô bé trực tiếp mang . bà nội vẫn cho cô bé một đồng, đối xử công bằng với tất cả đám cháu lớn nhỏ.
Vân Tiểu Ngũ và mấy em sướng phát điên, nhảy nhót hò hét trong phòng như lũ khỉ con. Bị lớn quát mắng mới chịu yên nhưng gương mặt vẫn rạng rỡ niềm vui. Vân Tiểu Ngũ thậm chí còn hôn lên tờ tiền mấy cái: "Thiếu gia giờ cũng là tiền nhé!"
Vừa dứt lời Vân Lâm Hải gõ cho mấy cái đầu mới chịu im lặng. Không khí trong nhà vô cùng náo nhiệt và vui vẻ. Chuyện nhà tiền cần rêu rao khắp nơi, chỉ cần cả nhà với và cùng vui là đủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-206-chia-tien-va-niem-vui-nho.html.]
"Ngày mai, Lão Đại và Lão Nhị đưa vợ con về bên ngoại giúp nhạc phụ thu hoạch lúa nhé." Đã đến mùa gặt . Hai con trai đều gật đầu đồng ý.
"Giảo Giảo thì đừng , râu lúa sắc lắm, gây ngứa, làn da con bé mỏng manh thế chịu nổi . Với cả ngày phơi nắng ngoài đồng vất vả lắm."
Vân Giảo tưởng tượng cảnh cái nắng gay gắt ngoài đồng lúa, dù gì thì cô bé cũng chịu nổi. Chắc chắn cô bé sẽ biến thành "cá khô" mất. Cô bé gật đầu lia lịa, thôi thì cứ ở bãi biển cho mát mẻ.
Cơm nước xong xuôi, cả nhà hóng mát quạt điện, tiếng côn trùng kêu râm ran ngoài trời, cảm giác thật bình yên và thư thái. Ánh trăng sáng vằng vặc soi rõ cả sân nhà mà cần bật đèn. Khuyết điểm duy nhất là muỗi quá nhiều.
"Chát..." Đây là thứ bao nhiêu Vân Giảo thấy tiếng vỗ muỗi. Mọi quen nhưng vẫn thấy ngứa ngáy khó chịu. Chỉ một lát , Vân Tiểu Cửu đầy những nốt muỗi đốt sưng đỏ. Cậu nhóc bê cái ghế nhỏ xích gần Vân Giảo hơn.
"Giảo Giảo sướng thật, chẳng bao giờ muỗi đốt cả." Cậu nhóc đầy vẻ hâm mộ.
Vân Giảo kéo gần: "Anh xích đây, gần em thì muỗi sẽ ít đấy."
Thực trong phòng đốt nhang muỗi thì sẽ đỡ hơn, nhưng thời tiết trong nhà bí bách lắm, sân hóng chuyện vẫn thích hơn. Có điều nhang muỗi đốt ngoài trời thì chẳng tác dụng gì mấy. Vân Giảo giống như một chiếc máy đuổi muỗi di động , chỉ bản đốt mà những gần cô bé cũng ít muỗi phiền hơn. vì các đông quá nên ai cũng tranh chỗ cạnh em gái, suýt chút nữa xảy một trận "ẩu đả" vui vẻ.
Sáng hôm ...
Khi Vân Giảo tỉnh dậy, cha và các đều vắng. Hiện giờ trong nhà chỉ còn cô bé và Chín. Sáng sớm, hai em giúp bà nội cho gà, vịt, ngỗng ăn, đó ăn sáng tự dắt chơi. Vân Tiểu Cửu mang theo đồ chơi của em gái, Vân Giảo thì cầm mấy con thú bằng gỗ, dắt theo Mèo Đại Ca gốc cây đa đầu thôn.
Tán cây đa cao và rộng, gốc cây râm mát nên chỉ lớn mà trẻ con cũng thích đây chơi.
"Giảo Giảo ơi, ở đây !" Tiếng gọi của Vân Tiểu Hoa, một bạn cùng lứa trong thôn chơi khá với Vân Giảo.