"Cái gì? Động vật mà cũng bảo vệ á?" Đám trẻ thật sự thấy chuyện bao giờ.
Vân Giảo cũng tò mò Ba. Vân Thần Nam xoa đầu em gái: "Xà cừ chúng ngắm cho thôi, đừng mang về, lỡ như xảy chuyện gì thì rắc rối lắm."
Vân Giảo "ồ" một tiếng, tiếc nuối hỏi: "Thế là ăn ạ?" Nhìn khối thịt chắc là nhiều lắm đây.
Vân Thần Nam đáp: "Thả nó thôi."
Những khác cũng đầy vẻ tiếc rẻ. Con trai to thế , bán bao nhiêu tiền nữa. ... họ cũng thật sự sợ rắc rối. Vân Tiểu Ngũ và mấy em tuy còn nhỏ nhưng những ký ức về một chuyện đây vẫn còn in đậm, thậm chí là bóng ma tâm lý. Vì sự an của gia đình, thôi thì cứ thả cho lành.
Vân Giảo ôm con xà cừ, ném thẳng xuống biển.
"Tạm biệt nhé, chị đến thăm em."
Vân Tiểu Ngũ thắc mắc: "Lần đến liệu nó còn ở đây ?"
Nga
Vân Giảo xổm bãi đá, con xà cừ chìm dần xuống đáy biển: "Em , đến em sẽ tìm nó xem ."
"Anh ơi, leo lên cây hái dừa cho em với."
Lúc cả đám đến một rừng dừa. Vân Giảo gốc cây, ngước những trái dừa sai trĩu quả mà thèm thuồng. Vân Tiểu Ngũ nhanh thoăn thoắt leo lên cây .
"Được , em xa một chút nhé, dừa rụng nặng lắm đấy."
Vân Giảo gật đầu, lùi xa. Vân Tiểu Ngũ bám cây, hì hục hái dừa. Đứng ở đằng xa, Vân Giảo quanh quất đất xem trái dừa nào rụng sẵn . Ai ngờ dừa chẳng thấy , thấy một gã đang mải mê ăn dừa.
Tê... Cái con trông giống một con nhện khổng lồ quá! Chính xác mà , nó giống nhện, giống cua, giống tôm. Chân nó to và dài, đầu giống đầu tôm hùm, đuôi cũng giống đuôi tôm hùm nhưng cuộn tròn bụng.
Vân Giảo thấy nó đang ăn dừa, tò mò tiến gần định đưa tay chọc thử một cái. Ai ngờ con quái vật tính công kích hề thấp, nó giơ ngay cái càng lớn định kẹp tay cô bé. May mà phản ứng của Vân Giảo nhanh, cô bé rụt tay kịp thời.
Cô bé nheo mắt chằm chằm con quái vật to lớn .
"Giảo Giảo, em đang gì đấy?"
Vân Thần Nam tới, thấy vật mặt em gái thì kinh ngạc thốt lên: "Cua dừa!"
Vân Giảo ngước Ba. Vân Thần Nam xổm xuống cạnh em: "Loài giờ hiếm thấy lắm."
"Ăn ?" Vân Giảo hỏi. Trông nó kỳ quái quá, hỏi cho chắc.
"Ăn , mà còn ngon nữa là đằng khác. Cũng chính vì thịt nó ngon, to nên săn bắt nhiều lắm. Hồi rừng dừa gần thôn cũng cua dừa, nhưng bắt ăn sạch đến mức gần như tuyệt chủng ."
Loài to hơn cua thường, thịt nhiều và ngon hơn, bán giá cao, nên ở những rừng dừa gần khu dân cư, cứ hễ con nào ló mặt là tóm ngay. Hồi nhỏ cũng ăn hai , tiếc là cua dừa ngày càng ít, mấy năm nay thấy xuất hiện nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-202-cua-dua.html.]
Nghe thấy bảo ngon, Vân Giảo còn chê nó trông kỳ quái nữa. Dưới biển sâu còn nhiều con trông quái đản hơn thế nhiều. Nhìn kỹ thì con trông cũng... "xinh trai" đấy chứ.
"Anh ơi, bắt nó ." Cô bé còn bồi thêm một câu: "Không bán , để nhà ăn."
Vân Thần Nam bật : "Được, để nhà ăn."
Vân Giảo thấy hứng thú hẳn lên, cô bé xem đảo còn tìm c.o.n c.ua dừa nào khác . Thế là cô bé cầm một cành cây nhỏ, bắt đầu lùng sục khắp nơi.
Bên Vân Tiểu Ngũ vất vả lắm mới ném hai trái dừa xuống, thấy em gái biến mất tiêu! Em gái vàng em gái bạc của ?
Vân Giảo vốn định tìm cua dừa đất, nhưng đột nhiên thấy tiếng động cây. Cô bé ngẩng đầu lên thì sững sờ. Cái c.o.n c.ua đại ca còn leo cây nữa cơ ! , một c.o.n c.ua dừa đang lù lù cây dừa, kích thước hề nhỏ.
Vân Giảo thử leo cây nhưng khổ nỗi cô bé năng khiếu . Thử vài , cô bé quyết định gọi viện binh.
"Anh ơi!"
Tiếng gọi thất thanh mấy hốt hoảng chạy , cứ tưởng em gái gặp nguy hiểm. Nguy hiểm thì thấy, chỉ thấy Vân Giảo chỉ tay lên cây dừa: "Cua dừa kìa, em leo lên ."
Vân Tiểu Ngũ và ngước cũng ngẩn tò te.
"Cái giống cua gì mà còn leo cây thế ?" Rõ ràng là Vân Tiểu Ngũ cũng từng thấy cua dừa bao giờ.
"Anh Ba bảo đây là cua dừa, ăn ngon lắm."
Nghe thấy chữ "ngon", Vân Tiểu Lục lập tức xắn tay áo: "Để !"
Vân Giảo dặn: "Anh Sáu cẩn thận nhé, con hung dữ lắm đấy." Cô bé đưa cho một cành cây gỗ: "Dùng cái mà chọc nó."
Thấy Sáu leo cây dừa nhanh thoăn thoắt, Vân Giảo ngưỡng mộ vô cùng. Con cua dừa lớn nhanh ch.óng rơi xuống đất, cát bụi bay mù mịt nhưng nó hề hấn gì, vẫn giơ cái càng to tướng lên đe dọa cho ai gần.
Vân Tiểu Ngũ đưa một cành cây thử, c.o.n c.ua dừa nhẹ nhàng kẹp một cái, cành cây gãy đôi.
"Tê... Khiếp thật, cái càng mà kẹp tay thì chắc phế luôn quá."
Vân Giảo gật đầu tán thành. Họ dùng lá cọ bọc kín cái càng của nó như bọc bánh chưng mới yên tâm ném bao tải.
"Đi thôi, chúng tìm tiếp xem ."
Cả nhóm tản tìm kiếm, đó tìm thêm ba con nữa. Tuy nhiên hai con còn nhỏ quá, để phát triển bền vững, họ quyết định thả chúng , chỉ giữ ba c.o.n c.ua dừa thật lớn.
"Con to thật đấy." Vân Tiểu Ngũ cầm cái càng của c.o.n c.ua dừa lớn nhất, khi nó xòe thể che nửa của nhóc.