Phải là, ngày hôm nay trôi qua thật sự vô cùng kịch tính.
Trời tối đen như mực, nhưng điều đúng ý của Vân Lâm Hải và . Tầm giờ chắc bên chỗ A Vượng cũng còn mấy ai.
Vân Lâm Hà bảo: "Để em mang cá bán, đưa Giảo Giảo về nhà ."
Vân Lâm Hải gật đầu đồng ý.
Sau khi về đến nhà, chiếc quạt điện bê giữa đại sảnh, cả nhà quây quần bên . Vân Lâm Hải hào hứng kể chuyện Vân Giảo bắt cá cho . Không ngoài dự đoán, Giảo Giảo nhận một cơn mưa lời khen từ cả gia đình.
"Cá mú ít nhất cũng bảy đồng một cân, cá hồng cũng tầm giá đó, còn tôm hùm bông thì bên A Vượng trả bao nhiêu."
Giá hải sản thường xuyên biến động, Giảo Giảo bắt mấy con tôm hùm bông to đến lạ thường, vì cô bé nhắm mấy con bự mà bắt.
Một lát Vân Lâm Hà trở về, gương mặt rạng rỡ nụ .
"Tổng cộng bán 183 đồng 2 hào."
Chú đặt xấp tiền lên bàn: "Số tiền cứ để cho Giảo Giảo giữ ."
Chưa đầy hai trăm đồng, so với tiền bán con cá ngừ đại dương hôm nay thì chẳng thấm , nhưng ai nấy đều vui vẻ. Đối với bất kỳ ngư dân nào, đây cũng là một khoản thu nhập kếch xù cho một chuyến biển.
"Mẹ, giữ hộ cho Giảo Giảo nhé."
Tiểu kim khố của Vân Giảo tăng thêm 183,2 đồng.
Vân Tiểu Ngũ xoa xoa hai bàn tay, vẻ mặt mong chờ: "Cha ơi, ngày mai chúng con đảo hoang tìm đồ biển, tiền kiếm thể tự giữ ạ?"
Thẩm Vân Liên hiền từ: "Trẻ con mang tiền gì, đương nhiên là để giữ hộ cho các con ."
Gương mặt nhỏ nhắn của Vân Tiểu Ngũ tức khắc xị xuống. Cái khác gì lúc Tết "thu hộ" tiền lì xì chứ. Bảo là giữ hộ, chứ đợi đến lúc bọn họ lớn lên chắc chắn sẽ "quên béng" mất, coi như mất trắng!
Vân Tiểu Ngũ lầm bầm: "Mẹ ơi, thế, con cũng cần nhiều, ít nhất cũng cho con một đồng chứ."
"Cho con một đồng để gì?"
Vân Tiểu Ngũ đáp: "Đương nhiên là để mua đồ ăn, đồ chơi , để lác mắt vì hâm mộ con." Chủ yếu là nhóc khoe khoang thôi.
Vân Lâm Hải lườm một cái: "Sao, cho tiền là con định ?"
Vân Tiểu Ngũ bĩu môi: "Cha chỉ chờ con câu đó để khỏi cho con chứ gì, con mắc mưu ."
Vân Tiểu Thất và Vân Tiểu Bát thấy năm còn xin tiền thì cũng chẳng hy vọng gì thêm. Thật là thất vọng quá mà. Bao giờ bọn họ mới lớn đây?
Mọi trong nhà chuẩn sẵn đồ đạc cho chuyến ngày mai, sáng sớm mai chỉ việc xách là xong. Nói thật, bà nội Vân và ông nội Vân cũng chút phấn khích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-199-thu-hoach-ngoai-y-muon.html.]
Sống ở ven biển, thời trẻ ông nội Vân cũng từng thuyền riêng, ông thích chèo thuyền khơi đ.á.n.h cá. đó bà nội Vân đổ bệnh, con trai cưới vợ, cháu chắt cứ thế nối đuôi đời, ông cần tiền gấp nên bán thuyền, thậm chí còn vay mượn thêm.
Vì đông cháu quá, ông chỉ thể thuê thuyền nhà khác để kiếm tiền trang trải. Trong nhà miệng ăn thì nhiều mà thu nhập chẳng bao nhiêu, dẫn đến cảnh nghèo khó, chẳng bao giờ mơ nổi chuyện mua thuyền. Không khơi nữa, ông vẫn luôn cảm thấy tiếc nuối.
Năm nay ông cụ Vân gần sáu mươi, nhưng sức khỏe vẫn còn dẻo dai. Khi hai con trai bảo đưa hai già đảo chơi, lòng ông rộn ràng lắm .
Nga
Đến giờ ngủ, ông vẫn trằn trọc mãi chợp mắt . Bỗng nhiên, bàn tay của bà lão bên cạnh vươn sang, vỗ nhẹ lưng ông như dỗ dành.
"Ngủ thôi, mai còn dậy sớm đấy, kẻo đến lúc ông dậy nổi, mấy đứa con nó bỏ ông ở nhà bây giờ."
Ông cụ Vân hừ một tiếng: "Chúng nó dám!"
" chỉ lo là bao nhiêu năm biển, cái già còn chịu nổi sóng gió ."
Bà nội Vân hiểu rõ, năm đó vì chữa bệnh cho bà mà ông mới bán con thuyền . Từ lúc gả cho ông, bà ông yêu con thuyền và biển cả đến nhường nào. vì bà, ông từ bỏ tất cả.
Bà nội Vân nắm lấy tay ông: "Ngủ ."
Ông nội Vân gật đầu: "Được."
Sáng sớm hôm , ông cụ Vân tinh thần phấn chấn dậy thật sớm, gõ cửa từng phòng giục các con.
"Mấy giờ mà còn dậy hả?"
Vân Lâm Hải & Vân Lâm Hà: "..."
Trời bên ngoài vẫn còn tối om, mới hơn 5 giờ sáng chứ mấy.
Vân Giảo tầm thì thể tự dậy nổi. Chuyện chải đầu, đ.á.n.h răng rửa mặt đều cả và hai giúp trong trạng thái mơ màng. Mấy khác tuy cũng thèm chăm sóc em gái nhưng tranh . Con trai mà, ai mà cưỡng việc chải đầu, cho một cô bé xinh xắn như b.úp bê thế chứ. Thẩm Vân Liên " rìa".
"Hôm nay cài kẹp tóc nào nhỉ?"
Vân Thần Bắc lôi một đống kẹp tóc đủ loại và dây buộc tóc. Từ khi chút tiền và học thêm nghề từ sư phụ, ngoài việc mộc, Vân Thần Bắc còn đam mê đủ loại phụ kiện tóc cho Vân Giảo.
Vân Tiểu Ngũ cầm một cái kẹp tóc hình thỏ con: "Cái , cái đáng yêu ."
Vân Tiểu Cửu cầm cái kẹp hình mèo con: "Cái cũng mà."
Vân Thần Đông nhanh tay cầm sợi dây buộc tóc màu đỏ, tết cho Vân Giảo một kiểu tóc gọn gàng xinh xắn. Trên dây buộc tóc còn đính những chiếc chuông nhỏ, tiếng kêu quá lớn nhưng vui tai, khiến cô bé trông càng thêm hoạt bát.
Vân Thần Nam đẩy gọng kính sống mũi: "Tránh chút nào, để chấm cho em một nốt ruồi son giữa trán."