Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 19: Bé Con Tìm Được Ốc Giác Khổng Lồ**

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:27:39
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà họ Vân thiếu con trai, nhưng nhà khác thì thiếu a.

Tới bờ biển, Vân Thần Tây tống cổ mấy đứa em trai bắt hải sản tìm đồ vật, còn thì dắt Vân Giảo tìm chỗ nước biển độ sâu thích hợp, bắt đầu dạy Vân Giảo bơi lội.

Vân Tiểu Ngũ cũng chịu rời , nhóc cứ nằng nặc đòi dạy cùng.

“Em gái, em đừng sợ, chúng học nín thở , em , hít một thật sâu nín , đó ngụp xuống nước, ngàn vạn đừng sợ nha…”

Vân Tiểu Ngũ trực tiếp cướp luôn việc của Hai, còn định đẩy .

Kết quả Hai gõ cho một cái lên đầu.

“Tao dạy mày dạy?”

Vân Tiểu Ngũ ôm đầu lầm bầm: “Em gái rõ ràng thích em hơn mà.”

Trong lúc hai em bọn họ cãi cọ, Vân Giảo tự xổm xuống nước.

Căn bản cần dạy, nàng chính là Giao Nhân đấy nhé, trời sinh am hiểu bơi lội trong biển .

Quan trọng nhất là, hiện tại nàng xác định chính thật sự thể hô hấp biển.

Điều quả thực quá mức kinh hỉ.

“Em gái, Giảo Giảo em ?!”

Phản ứng thấy em gái thấy , Vân lão nhị cùng Tiểu Ngũ đều hoảng hốt lặn xuống nước tìm kiếm.

“Anh Hai, Năm, em ở chỗ nè.”

Vân Giảo bỗng nhiên từ cách đó 3 mét trồi đầu lên khỏi mặt nước, phi thường tự nhiên nổi lềnh bềnh, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm còn đang ôm cái thứ gì đó.

Hai trai đang sợ hãi vội vàng bơi qua, một phen ôm chầm lấy cô bé.

“Làm sợ c.h.ế.t, chỉ trong nháy mắt thấy tăm ?”

Khóe miệng Vân Giảo lộ nụ : “Các xem, em bơi nè.”

Hai vị trai: “……”

Khoan , bọn họ hình như còn kịp dạy cái gì mà? Thế ?

Nga

Thật đúng là , đều bơi xa như , hiện tại còn thuần thục nổi mặt nước thế .

Vân Tiểu Ngũ ôm lấy cô bé ha ha: “Em gái là thiên tài, hổ là Quy Thừa Tướng đưa tới!”

Tuy rằng ngạc nhiên, nhưng ngẫm sự xuất hiện của Vân Giảo vốn mang theo chút sắc thái thần thoại, Vân nhị ca cũng liền bình tĩnh trở .

Hắn chỉ cảnh cáo Vân Tiểu Ngũ: “Chuyện đừng ngoài, cứ là chúng dạy, chỉ là Giảo Giảo học nhanh thôi.”

Hai đứa nhỏ gật đầu.

Vân Tiểu Ngũ: “Em mới ngốc như .”

Cậu còn sợ những khác em gái là do Hải Long Vương đưa tới thì sẽ cướp mất.

“Ốc to quá!”

Đến bên bờ, hai mới đem lực chú ý đặt lên thứ đồ vật mà Vân Giảo đang ôm.

Vỏ ốc màu vàng nâu trơn bóng, phần thịt ốc lộ mang theo hoa văn sọc màu nâu và trắng, sở dĩ Vân Giảo dùng hai tay ôm là vì con ốc quá lớn.

Còn to hơn cả khuôn mặt nhỏ của nàng.

“Con ít nhất cũng ba bốn cân đấy.”

Vân Tiểu Ngũ hưng phấn: “Con ốc to như , chắc chắn đáng giá ít tiền !”

Vân Thần Tây cầm lấy, ước lượng trong tay: “Đây là ốc giác (trái dừa ốc), con to thế phỏng chừng bán hơn ba đồng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-19-be-con-tim-duoc-oc-giac-khong-lo.html.]

Như cũng coi như đáng giá , khối loại cá một cân mới vài xu thôi.

“Không bán.”

Vân Giảo ôm c.h.ặ.t con ốc giác: “Không bán.”

Ba đồng tiền đối với nhà họ Vân mà cũng là ít, rốt cuộc trong nhà nghèo, tiền đều là chút một chút một tích cóp .

“Được , bán, Giảo Giảo nhà vận khí cũng thật , học bơi lội thôi mà cũng nhặt con ốc to như .”

(Hết chương )

Vân Giảo ôm con ốc giác to hơn cả mặt , lộ nụ tươi rói.

Nàng cho bán tự nhiên vì thèm ăn, mà là nàng cảm giác bên trong con ốc cái gì đó.

Hẳn là trân châu, bất quá khi lấy nàng cũng dám chắc, cảm ứng thật sự mơ hồ.

“Giảo Giảo, em học bơi thế? Bơi cho Năm xem nào.”

Vân Giảo đưa con ốc báu vật cho , nghiêm túc dặn dò: “Cầm cho chắc, đừng mất nha, là bảo bối đó.”

Vân Tiểu Ngũ gật đầu lia lịa: “Được , là bảo bối của em , nhất định cầm thật kỹ.”

Vân Giảo lúc mới hài lòng, đó ngay tại chỗ biểu diễn cho các xem bơi lội thế nào.

Vân Thần Tây cùng Vân Tiểu Ngũ cứ như nàng giống như một chú cá nhỏ trở về với nước, lặn xuống liền nhẹ nhàng tự tại bơi lội tung tăng.

Vân Thần Tây trợn tròn mắt: “Anh dạy con bé lặn nhỉ?”

Vân Tiểu Ngũ trừng thẳng đôi mắt: “Em cứ tưởng em học bơi lặn nhanh lắm , so với Giảo Giảo thì em quả thực chính là đồ bỏ !”

“Vãi chưởng, còn trồi lên!”

Đã qua một phút, nếu thể thấy Vân Giảo vẫn đang bơi lội, Vân Thần Tây thật sự tưởng nàng xảy chuyện.

Hắn lao xuống nước, một phen vớt lên.

“Cảm giác thế nào? Em thấy nín thở khó chịu , cần lấy ?”

Vân Giảo sắc mặt hồng nhuận, thoạt tinh thần mười phần, ôm lên còn khanh khách vui vẻ.

Bị hỏi đến, nàng lược hiện nghi hoặc nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ: “Còn lấy ạ?”

ha, nhân loại hình như thể hô hấp trong nước biển .

Vân Thần Tây: “……”

Em giống tiếng hả?

“Anh Hai, em khó chịu nha.”

Vân Thần Tây: “Em thế …… Anh cũng ghen tị đấy.”

Vân Giảo vùng vẫy đôi chân ngắn nhỏ trắng trẻo mập mạp như củ sen: “Em còn chơi, Hai thả em .”

“Đi , nín thấy khó chịu thì nhớ trồi lên mặt nước thở nhé.”

Vân Giảo ngoan ngoãn một tiếng.

Tuy rằng để Vân Giảo tự chơi, nhưng ánh mắt Vân Thần Tây dám rời nửa bước, sợ tiểu gia hỏa chơi hăng quá chạy khu nước sâu.

Mà lúc Vân Giảo vô cùng thoải mái, tầm của nàng trong nước biển ảnh hưởng.

Này , mấy con nghêu sò trồi lên từ bãi cát đáy biển nàng cũng thấy rõ ràng.

Bàn tay nhỏ mũm mĩm chộp một cái, một con nghêu béo tròn nàng bắt .

 

**

Loading...