Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 163: Kẻ đáng chém ngàn đao

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:50:13
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Giảo hỏi cha : “Cha ơi, Phó Minh Dụ cũng cùng chúng khơi đấy ạ.”

Vân Lâm Hải vốn định hôm nay nữa, dù sự xuất hiện của Phó Minh Dụ cũng xáo trộn kế hoạch khơi, giờ giấc cũng muộn. khi đối diện với đôi mắt đen láy và khuôn mặt nhỏ nhắn chút biểu cảm của bé, não bộ ông còn kịp phản ứng thì cái đầu gật lia lịa.

Vân Lâm Hải: “...” Vừa xảy chuyện gì ?

Phó Minh Dụ ở một mức độ nào đó giống với Phó lão gia t.ử, tự mang một loại khí trường mạnh mẽ khiến khác thể khước từ. Tất nhiên hiện tại còn nhỏ, tầm ảnh hưởng của khí trường cũng quá lớn.

Đã hứa là sẽ khơi, Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà bắt đầu chuẩn đồ đạc. Ăn sáng xong, Phó Minh Dụ cùng Vân Giảo xem ch.ó con. Sau khi biển về, hôm nay sẽ mang ch.ó con , ngày mai rời khỏi nơi .

Phó Minh Dụ thực sự nỡ, thích nhà họ Vân. hiểu rõ, việc đây là thực tế. Cậu lý trí, sẽ theo ông nội rời , nhưng cũng sẽ mãi mãi ghi nhớ nơi , chờ khi năng lực, nhất định sẽ .

Vừa khỏi cửa xa, hai đứa trẻ một đột ngột xông chặn đường. Lại là quen của Vân Giảo: Vân Chiêu Đệ.

“Cậu tên là Phó Minh Dụ đúng ?” Vân Chiêu Đệ nở một nụ rạng rỡ với Phó Minh Dụ, xem Vân Giảo đang bên cạnh như khí.

Vân Giảo Vân Chiêu Đệ, biểu cảm khó mà diễn tả bằng lời. Không chứ, cái đứa đang trò gì ?

Vân Chiêu Đệ bôi thứ gì lên mặt, làn da vốn đen nhẻm vàng vọt giờ trắng bệch , nhưng là kiểu trắng xác, trắng giả tạo. Đã , mặt còn hai quầng đỏ rực nổi bật, đôi môi cũng đỏ choét.

Đây là đang gì thế? Cũng may buổi tối, nếu Vân Giảo vung một đ.ấ.m tới .

“Chào , tên là Vân Chiêu Đệ.”

Phó Minh Dụ lùi một bước, nhíu mày.

Vân Chiêu Đệ vội vàng : “ bạn với , định thế? Cả cái thôn Bạch Long đều thông thuộc, để dẫn nhé.”

Phó Minh Dụ: “Không cần.” Cậu nghiêng , nắm lấy tay Vân Giảo định rời .

Vân Chiêu Đệ sốt ruột nắm lấy tay Phó Minh Dụ. Ánh mắt Phó Minh Dụ bỗng trở nên lạnh lẽo. Cậu tuy còn nhỏ, gương mặt còn non nớt, nhưng đường nét thuộc kiểu lạnh lùng, cộng thêm việc biểu cảm, đôi mắt đen thẳm khi chằm chằm ai đó sẽ tạo một cảm giác lạnh lẽo đến sởn gai ốc.

Vân Chiêu Đệ đến mức theo bản năng lùi một bước.

“Cút.”

Vân Chiêu Đệ: “Cậu... gì cơ?”

Đứa trẻ mà quỷ dị thế, còn kỳ quái hơn cả Vân Giảo. vì những món đồ , Vân Chiêu Đệ thực sự bạn với , nhất là cướp khỏi tay Vân Giảo.

... nấu cơm, nấu ăn ngon lắm, ...”

Phó Minh Dụ: “ bảo là, CÚT!”

Nói xong, dắt Vân Giảo rời , để mặc Vân Chiêu Đệ ngây tại chỗ hồi lâu vẫn hồn. Một lúc , cô mới lộ vẻ phẫn hận theo bóng lưng hai .

“Dựa cái gì mà cái gì cũng thuộc về Vân Giảo! Tao rốt cuộc điểm nào bằng nó chứ!”

Vân Giảo bao nhiêu trai yêu chiều, cha thương xót, dựa cái gì mà còn một bạn giàu hào phóng như . Một bạn giàu như thế, đáng lẽ thuộc về một đáng thương như cô mới đúng!

“Đồ tiện nhân nhỏ, đồ hồ ly tinh...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-163-ke-dang-chem-ngan-dao.html.]

Vân Chiêu Đệ đó mắng nhiếc om sòm, nhưng rốt cuộc cũng dám đuổi theo.

Còn bên , Vân Giảo đang ngặt nghẽo: “Trên mặt chị bôi cái gì thế , kinh khủng, ha ha ha...”

Là một thẩm mỹ bình thường, cô thực sự hiểu nổi mục đích Vân Chiêu Đệ biến mặt thành cái bộ dạng quỷ quái đó là gì. Phó Minh Dụ cũng hiểu nổi suy nghĩ của Vân Chiêu Đệ, và tán thành lời của Vân Giảo. Lúc cô mới nhảy , thực sự dọa cho giật , chỉ là vẻ mặt biểu cảm khiến trông vẻ bình tĩnh mà thôi.

Đến nhà Lưu bà bà, cả hai đều quẳng Vân Chiêu Đệ đầu để xem ch.ó con. Phó Minh Dụ hỏi Lưu bà bà tỉ mỉ về cách nuôi ch.ó. Xác định ch.ó con hiện tại thể tách và ăn cơm , mới yên tâm.

Xem ch.ó con xong, họ về, lúc Vân Lâm Hải và chuẩn xong dụng cụ khơi. Vân Giảo mang theo cả chiếc cần câu mà Phó Minh Dụ tặng. Loại cần câu chính quy nhẹ hơn cần tre nhiều, cả máy cuộn, dây câu thể thả dài. Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà cũng thấy hứng thú với chiếc cần câu , cầm lên ngắm nghía một hồi.

“Đi thôi, chúng xuất phát!”

Hôm nay họ mong đợi mang về bao nhiêu cá, chủ yếu là đưa Phó Minh Dụ biển chơi. Nghe ngày mai , đứa trẻ tặng họ nhiều quà như , khi dẫn chơi một chuyến cho thật vui.

“Chờ một chút.” Phó Minh Dụ trong xe lấy một chiếc máy ảnh. “Đi thôi.”

“Cậu cũng máy ảnh ?”

Phó Minh Dụ khựng : “Còn ai nữa ?”

Vân Giảo: “Cậu , đây một trai là con nhà lãnh đạo cũng đến chỗ chúng chơi, cũng .”

Trên đường bến tàu, họ bắt gặp Vân Chiêu Đệ đang đuổi đ.á.n.h. Và đ.á.n.h cô chính là ruột.

“Cái con ranh , mày điên hả? Dám lấy bột mì trong nhà bôi lên mặt, mày cái mặt mày xem, trông như con quỷ thế định hù c.h.ế.t ai hả? Bột mì tinh túy thế tao còn định để dành bánh bao cho em trai mày ăn, mày bôi lên mặt phá hoại bao nhiêu , đó cho tao!”

Vân Chiêu Đệ chạy, miệng ngừng kêu sai , dám nữa. khi bắt , cô vẫn ăn một trận đòn nhừ t.ử.

Vân Giảo: “Thì thứ màu trắng mặt chị là bột mì.”

Vân Chiêu Đệ thực chất là trắng trẻo, xinh hơn một chút. Cô nghĩ Vân Giảo yêu quý chắc chắn là nhờ làn da trắng. Còn về phấn má và son môi, cô học lỏm từ một cô gái trang điểm trong thôn. Không son môi, cô dùng loại giấy hồng dễ phai màu để bôi lên. bao giờ trang điểm, thêm da đen mà bôi quá nhiều bột mì, quệt đỏ choét lên má và môi, hiệu quả trông chẳng khác gì hình nhân giấy trong đám ma.

Vân Chiêu Đệ đạt hiệu quả mong , trái còn phản tác dụng, giờ còn một trận đòn vì lãng phí lương thực.

Vân Lâm Hà kéo Vân Giảo : “Giảo Giảo, con tránh xa cái con bé Chiêu Đệ đó , tâm địa nó thâm hiểm lắm.”

“Lần chú thấy nó đe dọa em gái trong nhà việc cho nó, còn trộm cả củi của mấy đứa nhỏ khác nhặt nữa.”

Hoàn cảnh của Vân Chiêu Đệ tuy đáng thương, nhưng thời buổi khổ cực thiếu. Vân Chiêu Đệ tâm địa bất chính, thường xuyên lợi dụng lúc lớn vắng nhà để bắt nạt những đứa trẻ nhỏ hơn, cướp đồ của chúng đổ tội cho em trai em gái , điều khiến chẳng ai ưa nổi. Nếu Vân Giảo mấy trai bảo vệ, bản sức mạnh lớn dễ bắt nạt, chắc chắn trở thành mục tiêu trọng điểm của Vân Chiêu Đệ .

Vân Giảo gật đầu: “Con ạ.” Cô cũng chẳng ưa gì Vân Chiêu Đệ.

Đến bến tàu, hai đứa trẻ bế lên thuyền, Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà chèo thuyền hướng khơi. Hai giờ chèo thuyền nhanh, chẳng mấy chốc xa. Vân Giảo hào hứng lấy cần câu và mồi câu chuẩn sẵn . Vẫn là mồi tôm nhỏ lấy từ nhà.

“Không rùa biển mất .”

Nga

Sau khi chào hỏi đám cá voi sát thủ, chúng còn bắt nạt rùa biển nữa, rùa biển cuối cùng cũng thể trở về với đại dương. Lúc Vân Giảo nhà bà ngoại, đại quy theo ông nội Vân biển lặn mất tăm, từ đó đến nay thấy .

 

 

Loading...