Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 158: Cậu bé không cảm xúc

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:50:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hắn là quái vật.”

Nghe thật đáng thương.

Giờ phút , Vân Tiểu Cửu nảy sinh lòng đồng cảm sâu sắc với mắt. Không cha ruột yêu thương thì thôi , còn gọi là quái vật, đúng là cha tồi tệ mà.

Hai em vây quanh mặt bé nghiên cứu một hồi lâu, thậm chí còn thọc lét . Cảm xúc mặt bé biến hóa nhỏ, nhưng . Lúc thọc lét, vẫn mím môi nhíu mày, chỉ là phản ứng giống bình thường cho lắm.

Vân Tiểu Cửu vỗ vỗ vai : “Không bạn, tụi chê .”

Vân Giảo ở bên cạnh gật đầu: “Cậu trai thế , biểu cảm cũng chẳng .”

Được khen ngợi thẳng thừng như , vành tai Phó Minh Dụ ửng hồng, nhưng cảm xúc mặt vẫn đổi.

“Vậy ông nội ? Cậu chạy đến đây một lo lắng ? Cậu khám bệnh ở bệnh viện nào, tụi đưa về.”

Phó Minh Dụ đáp: “Bệnh viện quân khu hải đảo.”

Vân Tiểu Cửu trợn tròn mắt: “A, chỗ đó, là nơi bộ đội ở ?”

Giọng bé lộ rõ vẻ hưng phấn: “Cậu khám ở bệnh viện quân đội cơ , mau kể , hải quân uy phong ? Anh Cả và Hai cũng sắp lính đấy, đều vượt qua kỳ kiểm tra sức khỏe và thi tuyển .”

Phó Minh Dụ: “Đi lính, mệt.” Mỗi ngày đều huấn luyện nhiều, nhiều.

“Thì chứ.” Vân Tiểu Cửu và Vân Giảo đều để tâm.

Vân Giảo : “Cha em biển bắt cá cũng mệt.”

Vân Tiểu Cửu tiếp lời: “Lên núi việc cũng mệt.”

“Đi lính là vinh quang mà, cứ chờ xem, đợi Cả và Hai lính, cả thôn sẽ bao nhiêu hâm mộ nhà .”

Phó Minh Dụ Vân Giảo: “Em cũng thích lính ?”

Vân Giảo nghiêng đầu suy nghĩ: “Chắc là thích ạ?” Dù cũng chịu ảnh hưởng của thời đại , cô : “Mọi đều thích mà.”

Phó Minh Dụ gật đầu.

“Cậu về nhà chơi ? cho , hai hôm tụi về nhà ngoại, bắt một con heo rừng lớn lắm đấy...”

Vân Giảo khách khí đưa chiếc thùng nhỏ cho Phó Minh Dụ cầm, còn thì bế con mèo mướp lên.

“Đây là Lão Đại, gọi nó là Lão Đại.”

Phó Minh Dụ và mèo mướp trân trân một lát. Mèo mướp ghét bỏ rung rung ria mép, mặt chỗ khác.

Phó Minh Dụ: “Nó thích .”

Vân Tiểu Cửu liến thoắng: “Cậu gọi nó là Lão Đại thì nó sẽ thích thôi. Lão Đại là một con mèo mướp cá tính, nó còn bắt cả gà rừng, thỏ hoang, ngay cả cá nó cũng bắt đấy.”

Phó Minh Dụ mặt cảm xúc: “Lão Đại.”

Mèo mướp vểnh tai, rung ria mép, thèm kêu lấy một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-158-cau-be-khong-cam-xuc.html.]

Nga

Vân Giảo bóp bóp móng vuốt của nó: “Anh gọi mày là Lão Đại kìa, mau trả lời chứ.”

Lúc mèo mướp mới miễn cưỡng “meo” một tiếng.

Giờ phút , tuy mặt Phó Minh Dụ vẫn nhiều biến hóa, nhưng cả dường như nhu hòa hơn nhiều.

Về đến nhà, Vân Giảo và Vân Tiểu Cửu mỗi nắm một tay Phó Minh Dụ kéo trong phòng.

“Bà nội, ông nội ơi...”

“Cha, , Cả, Hai ơi...”

Họ gọi tên từng trong nhà một lượt, nhưng ở nhà chỉ bà nội Vân, Thẩm Vân Liên cùng Vân Tiểu Ngũ, Vân Tiểu Lục và mấy em khác.

“Giảo Giảo, về !”

Vân Tiểu Ngũ mặt mũi lấm lem đen thui xông tới, bế bổng Vân Giảo lên xoay vòng vòng. Đôi mắt sáng rực.

Bàn tay nhỏ của Vân Giảo đẩy mặt một chút: “Anh Năm, bẩn quá.” Trên mặt, tay, đều đen nhẻm.

Vân Tiểu Ngũ hì hì : “Anh đang trông lửa bên , khói ám đấy.” Không bẩn .

“Cậu là ai?” Vân Tiểu Ngũ và mấy em khác cũng hỏi cùng một câu như Vân Tiểu Cửu.

Họ vây quanh Phó Minh Dụ đ.á.n.h giá. Một đứa trẻ lạ mặt, còn trai, do dẫn về. Làm trai, họ lập tức cảnh giác ngay. Đây là Giảo Giảo tìm trai nuôi” ở bên ngoài đấy chứ!

“Giảo Giảo, em...”

Vân Giảo vội vàng trả lời: “Em tìm trai ở ngoài , em chỉ chín trai và các họ thôi.”

Vân Tiểu Ngũ và mấy em bấy giờ mới hài lòng. Giảo Giảo nhà họ ngoan ngoãn xinh như , chỉ riêng trong thôn thôi bao nhiêu đứa con trai trai của con bé .

“Giảo Giảo dẫn khách về ?”

Bà nội Vân lau tay tạp dề: “Chà, một bé khôi ngô quá, nào, trong cháu.”

Phó Minh Dụ theo Vân Giảo phòng. Bị nhiều vây quanh như , chiếc ghế nhỏ ngay ngắn. Quần áo mặc sạch sẽ và chỉn chu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, trông như một tiểu tiên đồng xinh xắn.

Cậu khẽ quan sát nhà họ Vân. Nhà vẫn là nhà gạch đất, nền nhà cũng là đất nện, đừng đến lát gạch men, ngay cả nền xi măng cũng , còn bằng phẳng. thứ đều quét dọn sạch sẽ.

Vì đông nên gian vẻ chật chội. Chiếc bàn gỗ cũ, một chân bàn còn gãy một mẩu nhỏ, dùng một cục đá kê lên. Mặt bàn lau chùi sạch.

Đây là một ngôi nhà cũ kỹ, nhưng khó để nhận những sống ở đây chăm chút cho gian nhỏ bé gọn gàng và sạch sẽ. Ở vài chỗ còn đồ trang trí, ví dụ như những chuỗi vỏ sò treo bên cửa sổ, những món đồ gỗ điêu khắc nhỏ đặt bàn.

Đây là một gia đình ấm áp. Nó khác với ngôi nhà rộng lớn, xa hoa nhưng lạnh lẽo, nơi luôn cảm thấy như một khách qua đường ăn nhờ ở đậu.

“Đói bụng ? Có ăn cơm nắm ?”

“Muốn, ạ!”

Lời bà nội Vân dứt, trừ Phó Minh Dụ , tất cả đám trẻ con đều tích cực hưởng ứng.

 

 

Loading...