Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:50:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội Vân khen ngợi cô bé.

con cũng thể ỷ sức lớn mà cứ chuyên đến những nơi nguy hiểm nhé.”

Vân Giảo ngoan ngoãn gật đầu: “Con ạ.”

“Con mèo thế?”

Bà nội Vân dừng ánh mắt con mèo mướp vẫn luôn bỏ qua.

Vân Tiểu Cửu chuyện để : “Bà nội , con mèo mướp tên là Lão Đại, nó lợi hại lắm, thể bắt gà rừng đấy, nó bắt hai con gà rừng, một con đưa cho Giảo Giảo ăn.

Anh họ Tu Xa nuôi nó là một ông lão sống một , bất tiện nên gì ăn, Lão Đại liền núi bắt gà rừng, thỏ hoang về đổi lấy thức ăn cho ông lão, nó thông minh lắm…”

 

Cuối cùng tổng kết: “Tóm , đây là một con mèo mướp cá tính, những Lão Đại của Giảo Giảo để cô bé đút cho ăn, mà còn cho khác nuôi, chỉ cận với Giảo Giảo thôi.”

Vân Tiểu Cửu đầy kiêu ngạo: “Giảo Giảo nhà chúng con giống ai , con bé chỉ lạ yêu thích, mà còn thu hút cả động vật lạ nữa cơ.”

Về điều , cả nhà đều tỏ vẻ tán đồng.

, Giảo Giảo nhà chúng lớn lên xinh , đáng yêu, tính cách , tài giỏi, ai mà thích chứ? Ai thích thì đúng là mắt mù.”

Cho dù là một nhà, khi về Vân Giảo đều như chuyện hết, cả nhà đều là những cuồng Vân Giảo.

Vân Giảo: *Quen , quen .*

Cô bé cũng chẳng ngượng ngùng là gì, tự nhiên đón nhận những lời ca ngợi và khích lệ từ trong nhà.

Không sai, cô bé chính là một tiểu giao nhân lợi hại và hoan nghênh đến .

Hiện tại, phương pháp bảo quản thịt tương đối ít, hoặc là phơi khô, nhưng cách thích hợp với các loại cá hơn, phơi thành cá khô thể bảo quản lâu.

Hoặc là thành thịt hun khói.

Thịt hun khói tuy còn tươi, nhưng hương vị độc đáo cũng yêu thích.

Hôm nay, những đàn ông trong nhà ngoài việc, còn những phụ nữ thì ở xử lý thịt heo.

Họ cắt thịt thành từng miếng dài bằng bàn tay, dùng lá cọ dài treo lên, dùng một ít gia vị địa phương yêu thích ướp sơ qua thịt.

Ông nội Vân dẫn Vân Tiểu Ngũ và Vân Tiểu Lục núi tìm cây bách hương, ở đây thịt hun khói cơ bản đều dùng cành cây để hun.

Cành cây sồi trắng tươi, khi đốt lên khói nhiều, mang theo một mùi hương đặc trưng.

Khói hun thịt ở nhà họ bốc lên thì giấu , chỉ một lát , những hàng xóm gần đó liền bộ sang.

“Các ông các bà đang gì thế?”

Bà nội Vân : “Ôi chao, mấy đứa nhỏ chẳng nhà đẻ của con dâu cả giúp thu hoạch ngô , trong thôn họ gặp mấy con heo rừng, nhà thông gia may mắn săn một con, thế là mang chút thịt heo rừng về. Ăn một lúc hết nên thành thịt hun khói, trong nhà còn chút cá khô giòn cũng thành thịt hun khói luôn.”

là Vân Giảo đ.á.n.h heo rừng, bởi khác tin thì , nhưng cứ quấn lấy cháu gái nhà bà hỏi đông hỏi tây thì phiền phức lắm.

“Heo rừng .”

Ánh mắt và ngữ khí của hàng xóm lập tức đầy vẻ hâm mộ.

Nghe họ còn ăn hết, mang về bao nhiêu chứ.

Bước sân một cái, ôi chao, giá treo mấy miếng thịt kìa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-155.html.]

Càng thêm hâm mộ.

Rất nhanh, ngoài cửa nhà họ vây quanh ít , bà nội Vân ngại phiền phức giải thích cho họ.

“Thông gia nhà các ông các bà thật , gặp thông gia hào phóng như nhỉ.”

“Thịt heo rừng , còn ăn bao giờ.”

“Thịt heo rừng bán ?”

Bà nội Vân vội vàng xua tay: “Không bán, bán . Nhà chúng nhiều miệng ăn như , cả thôn các bà chẳng , chút thịt đủ nhà chúng ăn bao lâu chứ?”

“Thì thể ăn thịt mỗi ngày …”

Người sống ở làng chài, thèm thịt heo bao nhiêu.

Đáng tiếc, bà nội Vân gì cũng bán.

Vợ chồng Vân Lâm Hà và Vương Mai dẫn các con về buổi chiều.

Vừa về đến nơi liền thấy trong nhà bốc lên làn khói trắng đậm đặc.

Lại còn vá lưới, trò chuyện ở cửa nhà họ.

Nga

Sao thế , dọn cả chỗ trò chuyện đến nhà ?

Còn làn khói trắng ?

“Lâm Hà về , nhà các đang hun thịt đấy .”

“Mang gì về thế? Chẳng lẽ cũng mang thịt heo rừng về .”

Có thịt heo rừng mà Vân Lâm Hải mang về, giờ phút họ vô cùng tò mò về những chiếc sọt đồ của Vân Lâm Hà và Vương Mai.

Vân Lâm Hà chú ý, liền bất ngờ lẻn lưng , lật chiếc sọt đồ lên.

Vợ chồng Vân Lâm Hà lập tức đen mặt.

Lại là bà, Thái Kim Hoa!

Vương Mai trực tiếp đẩy : “Bà gì thế hả?”

Thái Kim Hoa “ôi chao” một tiếng: “ chỉ xem các bà mang gì về thôi mà, keo kiệt bủn xỉn.”

“Các bà thế , mang về đồ rẻ tiền, nhà cả các bà còn mang về nhiều thịt heo rừng như thế mà.”

Vân Lâm Hà và Vương Mai tuy hiểu rõ lắm, nhưng đối với Thái Kim Hoa thì thật sự đủ khó chịu .

Vương Mai chống nạnh: “Bà quản chúng mang gì về , ít nhất là cha cho, như bà, về nhà đẻ một chuyến chẳng mang gì về.”

Thái Kim Hoa cứng cổ: “Đó là vì cho tiền, nên mới cần mấy thứ đồ rẻ tiền .”

Vương Mai trực tiếp trợn trắng mắt, cũng chẳng thèm phản ứng bà , lãng phí thời gian.

Họ nhanh ch.óng về đến trong nhà.

Nhìn thấy từng miếng thịt hun khói trong sân, họ đều ngây .

 

 

Loading...