Giọng Vân Giảo rầu rĩ: “Vậy kiểm tra xong thể cho cháu ăn ạ?”
Cô bé vốn dĩ xinh , lúc trông ủy khuất vui, khiến mà lòng mềm nhũn cả .
“Cái ăn , nhưng chúng thể mang sô-cô-la an đến cho cháu.”
Vân Giảo thì tinh thần phấn chấn hẳn lên một chút.
“Ngày mai đó còn định mang loại kẹo đến cho cháu nữa, cháu sẽ lừa lấy thêm thật nhiều, các chú thể đổi cho cháu lượng sô-cô-la tương đương ?”
Bị đôi mắt to tròn, trong veo như nước chằm chằm, hai công an chút chịu nổi, liên tục gật đầu đồng ý.
“Khoan ... Cháu ngày mai bà còn tìm cháu nữa ?”
Vân Giảo gật đầu.
“Vậy lẽ ngày mai bà sẽ liên lạc với đồng bọn của .”
Vân Lâm Hà vội vàng can ngăn: “Từ từ , thể lấy Giảo Giảo nhà mồi nhử . Ai đám ' mìn' thất đức đó sẽ chuyện gì, vạn nhất Giảo Giảo nhà sợ hãi thì tính .”
“ thế, đúng thế, các đồng chí công an để Giảo Giảo nhà mạo hiểm đấy.”
Người nhà họ Vân vốn bao che khuyết điểm, dù đối mặt với công an cũng năng cứng rắn, kiên quyết để Vân Giảo gặp nguy hiểm. Hai công an cũng thấy khó xử. Họ cũng Vân Giảo gặp hiểm nguy, đứa trẻ xinh xắn thông minh thế , nếu xảy chuyện gì thì ai cũng đau lòng.
nếu mồi nhử, đàn bà sẽ tìm đến đồng bọn. Họ chắc đám buôn đó đủ kiên nhẫn để chờ đợi , vạn nhất chúng bỏ trốn thì còn bao nhiêu đứa trẻ khác sẽ trở thành nạn nhân.
Hai công an : “Chúng xin phép về , nhất định sẽ bàn bạc để đưa một phương án hợp lý nhất.”
“Vậy thì quá, phiền các đồng chí công an .”
Ở một bên, Vân Giảo ngó lơ thầm nghĩ: mà... mà. Cô bé ỉu xìu, thì lừa nhiều kẹo như thế chứ? Vân Giảo tự tin rằng thể đ.á.n.h bại đàn bà . Còn về việc công an bọn buôn thường dùng t.h.u.ố.c mê, cô bé vốn khả năng kháng độc mà.
Buổi tối, Vân Giảo chiếu lăn qua lộn , càng nghĩ càng thấy cam tâm.
“Sao thế Giảo Giảo?” Vân Tiểu Ngũ và các ngáp hỏi.
Vân Giảo ghé đầu gần các , thì thầm suy nghĩ của . Cuối cùng, cô bé lý sự: “Mụ ' mìn' đó định lừa em, tại em thể lừa lấy kẹo của mụ chứ!”
Vân Tiểu Ngũ cảm thấy Giảo Giảo lý! Cậu vuốt cằm suy ngẫm: “Anh cũng thấy Giảo Giảo đúng. Nghe loại kẹo đó là hàng ngoại đấy, hiếm lắm.”
“Bà định lừa Giảo Giảo, chúng lấy ít kẹo thì !”
“ mà bà là kẻ buôn , Giảo Giảo sẽ gặp nguy hiểm đấy.” Vân Tiểu Lục chậm rãi lên tiếng.
Vân Tiểu Ngũ suy nghĩ một lát, bỗng mắt sáng rực lên: “Hay là thế ...”
Mấy đứa trẻ "nghé con mới sinh sợ cọp" chụm đầu , bàn bạc kế hoạch "đánh mìn" cho ngày mai. Đều là những thiếu niên mới lớn, trong lòng ai chẳng một giấc mơ hùng.
“Liệu ? Còn các chú công an nữa...”
Vân Tiểu Ngũ vỗ vỗ đầu em trai, cái đứa em chỉ lười mà còn lo xa quá. “Em cứ xem thôi.”
Vân Tiểu Lục nhíu mày suy nghĩ một hồi, chậm chạp gật đầu: “Vậy .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-120-ke-hoach-bat-me-min.html.]
“Tiểu Cửu .”
Vân Tiểu Cửu phục: “Tại chứ?”
Vân Tiểu Ngũ đáp: “Chân em ngắn, chạy nhanh.”
Vân Tiểu Cửu thầm nghĩ: Thật là quá bắt nạt mà!
“Ngày mai em đ.á.n.h lạc hướng chú ý của bà nội và , đừng để chúng phát hiện.”
Vân Tiểu Cửu vui, nào gì cũng là đ.á.n.h yểm trợ. Chỉ hận bản sinh đẻ muộn vài năm!
Ngày hôm , em Vân Tiểu Ngũ dậy thật sớm chạy tót ngoài, Vân bà nội gọi thế nào cũng .
“Mấy cái thằng quỷ , chạy đấy!”
Vân Tiểu Ngũ hét vọng : “Chúng cháu tìm đám Dương Oa, sẽ về ngay ạ!”
Họ chuẩn chia phe đá cầu. Họ về thật nhanh, đó dẫn Vân Giảo ngoài chơi.
Nga
Thẩm Vân Liên mắng: “Biết là hai ngày nguy hiểm mà còn đòi ngoài chơi hả?!”
Vân Tiểu Ngũ lý luận: “Chẳng lẽ cứ bắt em gái ở lỳ trong nhà mãi ? Ai bao giờ bọn chúng mới bắt, em gái chơi thì tội nghiệp quá.”
Vân Giảo đúng lúc lộ vẻ mặt đáng thương vô cùng. Thẩm Vân Liên mà đành lòng, nhốt đứa trẻ trong nhà mãi cũng thật.
“Vậy các con đừng xa nhé, chỉ chơi quanh đây thôi.”
“Con ạ.”
Sau khi Thẩm Vân Liên và Vương Mai biển, trong nhà chỉ còn Vân bà nội trông chừng bọn trẻ. Bây giờ trong làng kẻ buôn , bà cũng dám thả chúng xa. Đám Vân Tiểu Ngũ nếu lẻ loi cũng trong tầm ngắm của bọn buôn , dù chúng thích bắt trẻ con tầm hai ba tuổi hơn.
Vân Tiểu Ngũ nháy mắt hiệu cho Vân Tiểu Cửu. Vân Tiểu Cửu tuy tình nguyện nhưng vẫn lăn đất, vẻ mặt đau đớn kêu đau bụng. Cái bộ dạng đó, nếu là đang diễn kịch thì Vân Giảo cũng tưởng chín đau bụng thật. Chẳng bé thế nào mà mặt mũi trắng bệch, đầu còn lấm tấm mồ hôi lạnh.
Vân bà nội cuống quýt: “Sao thế, Tiểu Cửu, cháu ?”
Vân Tiểu Cửu thều thào: “Bà ơi, cháu đau bụng quá.”
Vân Tiểu Ngũ bồi thêm: “Bà ơi, chắc là em chín ăn cái gì hỏng , bà mau đưa em đến trạm xá xem .”
“Bà cứ yên tâm, ở nhà cháu , cháu sẽ trông các em.” Cậu bé vỗ n.g.ự.c, dáng một nam t.ử hán trách nhiệm.
“Được, , bà đưa Tiểu Cửu khám ngay.”
“Tiểu Ngũ , trông chừng các em cho cẩn thận, đừng chạy lung tung đấy nhé.”
Vân Tiểu Ngũ gật đầu: “Bà yên tâm, cháu nhất định sẽ trông chừng các em thật !”
ngay khi Vân bà nội đưa Vân Tiểu Cửu khỏi, Vân Tiểu Ngũ và lập tức lao phòng, lấy cái ná cao su của Vân Thần Bắc .