Bà cụ Vân thở dài : “Nếu quyết định , ông tìm thời gian dẫn các con xem .”
Nghĩ đến điều gì đó, bà lau nước mắt: “Đều do liên lụy cả nhà , nếu vì chữa bệnh cho .”
“Bà gì !”
Ông cụ Vân quát lên: “Bà là ruột của chúng, tiền thể kiếm , mà còn thì Lâm Hải, Lâm Hà sẽ , mấy đứa nhỏ cũng bà nội.”
Ông cũng sẽ còn vợ.
Ông cụ Vân vỗ vỗ tay bà: “Bọn nhỏ đều lớn cả , chuyện kiếm tiền vội.”
Bà cụ Vân gật gật đầu.
Hai ông bà bàn bạc xong, quyết định tìm thời gian với trong nhà.
Nga
Mua thuyền là chuyện lớn, cho dù chỉ là một chiếc thuyền gỗ nhỏ, cũng cả nhà cùng thương lượng.
(Hết chương )
Vân Giảo ngủ trưa dậy liền chơi trong nhà, các ngoài vẫn về, cô bé bèn bưng ghế đẩu nhỏ, ăn khoai lang nướng thơm phức cùng và thím đầu thôn.
Mấy phụ nữ trong thôn tụ tập một chỗ, miệng thì buôn chuyện nhà nhà , nhưng tay thì hề ngơi nghỉ.
Vân Giảo ngoan ngoãn một bên, miệng nhỏ gặm khoai lang nướng, tai vểnh lên họ chuyện.
Ban đầu họ chuyện nhà cô bé, chuyện Vân Giảo và mấy em Vân Tiểu Ngũ hôm nay biển nhặt Tôm Hùm Xanh, cá Mú Đỏ và một con cá Mú Cọp to như lan truyền khắp thôn, khi còn truyền sang cả thôn bên cạnh.
Chuyện lớn như , đương nhiên đáng để lên bảng tin nóng của thôn, mấy tốp năm tốp ba tụ , cả trong cuộc ở đây, thể bàn tán cho .
Mọi đều ngưỡng mộ vận may của nhà họ.
Thẩm Vân Liên và Vương Mai mặt mày tươi , khiêm tốn nhà nghèo, đó lảng sang chuyện khác.
Tiền tài nên để lộ ngoài, cũng may là bây giờ nhà họ thật sự nghèo, nếu họ hàng đến cửa vay tiền .
“Cái bà Thái Kim Hoa đó thật thứ gì , Đại Nha dù cũng là con gái ruột của bà , mà bà vì một trăm đồng tiền sính lễ mà gả con gái cho một đàn ông qua một đời vợ, còn lớn hơn Đại Nha mười tuổi, đàn ông đó còn là một què.”
“Các còn lạ gì bà nữa, đàn bà đó coi con gái như nô tài mà sai sử, từng thấy ai như .”
Thẩm Vân Liên hỏi: “Vậy Vân Hữu Quyền ngăn cản chút nào ?”
“Ngăn cản cái gì, một trăm đồng tiền sính lễ đó, một nửa cho con trai họ dùng, nửa còn cho ông mua rượu hưởng thụ , đó là một kẻ bất tài vô dụng, ngoài uống rượu ông còn gì?
Toàn dựa vợ và con gái trong nhà nuôi, thấy con trai ông chắc cũng chẳng khác gì tính ông , mà Thái Kim Hoa còn khắp nơi khoe khoang con trai thông minh, sẽ tiền đồ lớn.”
Một buổi chiều trôi qua, Vân Giảo ăn vặt, tự chơi một , thỉnh thoảng còn giúp đưa chỉ lưới, thời gian cứ thế trôi .
Mãi cho đến khi các học về, mấy khác chơi bên ngoài cũng lục tục trở về.
việc đầu tiên khi về đến nhà là ăn một trận đòn.
Vương Mai quần áo bẩn thỉu con trai, quần còn rách một lỗ, tức thì huyết áp tăng vọt.
Bà vớ lấy cây gậy gỗ dày bằng ngón tay cái cửa, tóm lấy Vân Tiểu Thất quất cho một trận m.ô.n.g.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-11.html.]
“Thằng nhóc thối, một ngày cho mày mấy bộ quần áo, cái quần còn rách một lỗ, mày cởi truồng chạy lông nhông ngoài đường !”
“A! Mẹ con sai , con sai , con cố ý!” Vân Tiểu Thất nhảy tưng tưng như khỉ.
“Vân Tiểu Bát, mày cũng cho tao!”
Vân Tiểu Bát ngốc, nhấc chân chạy biến ngoài.
Thím út cầm gậy đuổi theo.
Vân Tiểu Ngũ và Vân Tiểu Cửu bẩn thỉu bên cạnh ha hả nỗi đau của khác.
nhanh đó, họ cũng nổi nữa.
Thẩm Vân Liên tuy tính tình ôn hòa hơn em dâu, nhưng đối với con trai nghịch ngợm nhà thì vẫn đ.á.n.h khi cần!
Vân Tiểu Ngũ tóm ăn mấy phát m.ô.n.g.
Vân Tiểu Cửu cũng .
“Mẹ, con sai , đừng giận, con dám nữa .” Đây là Vân Tiểu Cửu đang đáng thương xin tha.
“A a a!! Con trai ngoài chơi bẩn quần áo thì , con là đàn ông con trai, quần áo bẩn mới chứng tỏ con mạnh mẽ, mấy phụ nữ các đừng xía !”
Đây là Vân Tiểu Ngũ sĩ diện và kiêu ngạo khó thuần.
Sau đó, Vân Tiểu Ngũ đ.á.n.h t.h.ả.m hơn.
Thẩm Vân Liên sắp đứa con trai ngốc của cho tức c.h.ế.t .
“Thay quần áo cho , tự giặt, quần áo của con tự con giặt!”
Vân Tiểu Ngũ quệt mũi: “Tự giặt thì tự giặt.”
“Em gái, xem mang gì về cho em .”
Vừa ăn đòn xong, Vân Tiểu Ngũ như chuyện gì, đầy bùn đất chạy lon ton đến mặt Vân Giảo.
Thẩm Vân Liên quát: “Đừng gần em gái quá, bùn dính lên nó, đợi cha mày về xem ông đ.á.n.h mày một trận trò .”
“Biết , .”
Vân Tiểu Ngũ từ trong túi quần móc mấy con lươn.
Rơi xuống đất, chúng vẫn còn quằn quại.
Vân Giảo “a” một tiếng: “Anh Năm, các bắt lươn .”
Cô bé xổm xuống đất, nhặt một cành cây nhỏ chọc chọc con lươn trông giống con rắn .
Vân Tiểu Ngũ ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, bàn tay dính đầy bùn quệt lên mũi, khiến cả khuôn mặt càng thêm bẩn: “ , để bà nội nấu canh cho em uống.”
“Anh Năm quá, cái cho ăn .”