Ăn no uống say xong, đương nhiên là ngoài chơi. Bọn Vân Tiểu Ngũ đề nghị chơi bóng rổ. Con trai ở độ tuổi ai cũng nhiệt tình với trái bóng cam.
Vân Giảo thì . Cô bé nghĩ thầm: *Muốn chơi bóng thì về chơi với bầy Hổ kình còn sướng hơn.*
Vân Tiểu Cửu kéo tay cô bé: “Các cứ chơi , em và Giảo Giảo chơi trò khác. Giảo Giảo ơi, phía trường một cái hồ, chúng câu tôm hùm đất !”
Vân Giảo mắt sáng rực: “Có mang về ăn ? Đang mùa tôm hùm đất béo lắm đấy.”
“Được chứ!”
“Vậy thôi!”
Hai em tìm một sợi dây, bắt mấy con giun đất mập mạp mồi. Cứ thế, hai đứa nhỏ tay trong tay về phía hồ nước ở ngọn núi trường. Để đến đó, họ vòng qua khu nhà vệ sinh. Vừa vòng phía , họ bỗng thấy tiếng đ.á.n.h và tiếng c.h.ử.i bới ồn ào.
“Tô Hoán, mày điên ? Bọn tao thằng Vân Thần An chứ mày , mắc mớ gì mày đ.á.n.h bọn tao!”
Vân Giảo và Vân Tiểu Cửu thấy tên thì khựng . Vân Giảo kéo tay Chín, khẽ : “Qua đó xem thử .” Vân Tiểu Cửu gật đầu, hai đứa lén lút nép góc tường sang.
Tô Hoán lạnh lùng đáp: “Không .” Cậu lau vết m.á.u mặt, ánh mắt hung ác như một con sói con, chằm chằm ba đứa đối diện đ.á.n.h ngã.
Ba bé chút sợ hãi, nhưng một tên cứng đầu trong đó vẫn phục, gào lên: “Bọn tao gì sai ? Nó chính là đồ ẻo lả như đàn bà! Con trai gì mà lúc nào cũng mang theo gương với khăn tay, còn sợ bẩn, suốt ngày trộn đám con gái!”
Vân Giảo mà tức nổ đom đóm mắt, định xông đ.á.n.h cho tên đó một trận, nhưng Vân Tiểu Cửu kéo . Vân Tiểu Cửu tuy trong lòng khó chịu, nhưng vốn nhạy cảm nên cũng cảm nhận một bạn học thích . Chỉ là ngày thường giao tiếp gì nên cũng chẳng buồn quan tâm.
Tô Hoán đ.ấ.m thêm mấy cái tên : “Tao cảnh cáo .”
“Bọn tao chỉ hứa với mày là bỏ chuột c.h.ế.t, gián c.h.ế.t ngăn bàn nó nữa thôi! Còn vài câu lưng mà nó thấy thì !”
Vân Tiểu Cửu vô cùng ngạc nhiên. Qua cuộc đối thoại, mới đây đầu Tô Hoán vì mà đ.á.n.h . Vậy mà Tô Hoán bao giờ hé răng nửa lời!
Vân Giảo cũng bất ngờ, cô bé hạ giọng nhỏ với trai: “Anh Chín, xem chỉ giúp một .” Trong lòng cô bé khá hài lòng, hóa lòng của Chín hề uổng phí. Người âm thầm bảo vệ trai cô, ừm, mấy món đồ ăn cho cũng đáng lắm.
Vân Tiểu Cửu cảm động đến mức hai mắt đỏ hoe: “Anh thật sự hề chuyện .” Giờ phút , đơn phương coi Tô Hoán là em chí cốt của !
Sau khi Tô Hoán đuổi mấy đứa và chuẩn rời khỏi, Vân Tiểu Cửu mới gọi giật : “Tô Hoán!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-497-to-hoan-nguoi-bao-ve-am-tham.html.]
Cơ thể Tô Hoán cứng đờ. Vân Tiểu Cửu lao đến mặt : “Cảm ơn nhé! Mà chuyện cho tớ ? Cậu thương hết kìa.”
Tô Hoán im lặng một lúc, cứng nhắc đáp: “Tớ . Cậu cho tớ đồ ăn, tớ bảo vệ . Trao đổi công bằng.”
“ đây gì ! Cậu thế là thiệt thòi lắm đấy. Làm việc thì để chứ, nếu thì uổng công ? Có cái miệng chịu chuyện hả?”
Tô Hoán cúi đầu: “Không gì đáng cả.”
Vân Giảo bên cạnh thở dài: “Anh Chín ơi, ồn ào quá mất.”
Vân Tiểu Cửu tủi : “Giảo Giảo, em yêu nữa ? Sao chê ồn ào chứ!”
Vân Giảo: *Không , , vương bát niệm kinh.* Cô bé thừa Chín một khi phấn khích là sẽ lải nhải ngừng.
Quả nhiên, Tô Hoán bắt đầu cảm thấy thích ứng nổi với sự nhiệt tình quá mức . Hai vốn là bạn cùng bàn nhưng lời chẳng bao nhiêu. Mối quan hệ đột ngột tiến triển thần tốc khiến Tô Hoán thấy "sống bằng c.h.ế.t" vì t.r.a t.ấ.n lỗ tai.
kỳ lạ là vận khí của ba đứa khá . Dù Vân Tiểu Cửu cứ líu lo suốt buổi, tôm hùm đất vẫn dọa chạy. Cả buổi trưa xổm bên hồ, cuối cùng Vân Giảo còn chạy ngoài mua một cái xô nhựa để đựng. Kết quả là họ câu hơn nửa xô tôm hùm đất to béo!
Mãi đến khi bọn Năm đến gọi vì sắp giờ học, họ mới mang theo chiến lợi phẩm rời . Vân Tiểu Cửu vô cùng nhiệt tình giới thiệu Tô Hoán với các trai, còn kể chuyện Tô Hoán bảo vệ thế nào.
Nga
Vân Tiểu Ngũ xong liền vẻ đại ca, vỗ vai Tô Hoán: “Người em ! Từ nay về nhận chú em em !” Tô Hoán ít , chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Xô tôm hùm đất gửi tạm ở văn phòng thầy chủ nhiệm. Thầy chủ nhiệm cái xô mà cạn lời: “Mấy chị coi chỗ của là cái chợ đấy ?”
Vân Tiểu Ngũ mặt dày hì hì: “Thầy ơi, cho bọn em gửi một lát thôi, tan học bọn em qua lấy ngay ạ.” Những đứa khác cũng nhao nhao gật đầu phụ họa.
Đây chính là lý do thầy chủ nhiệm thương bực Vân Tiểu Ngũ. Đứa trẻ thành tích thì lẹt đẹt nhưng nhân duyên cực . Với giáo viên, bé cũng thể đùa cợt nhả, nhiều lúc chẳng coi họ là thầy cô mà cứ như bạn bè lâu năm.
“Được , thấy là thấy mệt , mau cút cho khuất mắt!”
Vân Tiểu Ngũ tinh nghịch cúi chào thật sâu: “Cảm ơn lão Vu ạ!”
Thầy chủ nhiệm bộ định giơ tay đ.á.n.h, Vân Tiểu Ngũ nhanh chân hì hì chạy biến. Biết tiết đầu buổi chiều của lớp Chín là môn Thể d.ụ.c, Vân Giảo dứt khoát "bỏ rơi" Năm, Bảy và Tám để chơi cùng Chín.