Mắt Vân Giảo ban đêm cũng thể rõ, cầm máy ảnh chụp cho đom đóm bay múa xung quanh mấy tấm.
Vân Tiểu Thất: “Anh một chỗ đom đóm còn nhiều hơn ở đây, chính là xa chút.”
“Ở đó còn nhiều chim, là một bãi lau sậy, loài giống ngỗng lớn nhưng bay trời, cũng loài giống vịt, còn loài trông đặc biệt , sáng mai dẫn các em xem.”
Vân Tiểu Ngũ chủ yếu là nghé con sợ cọp, dũng cảm mạo hiểm.
“Làm gì mai , bây giờ luôn , ban ngày còn thể thấy đom đóm ?”
“Vừa Giảo Giảo mang theo máy ảnh, chụp ảnh.”
Cậu bé kéo Vân Tiểu Thất bảo dẫn đường.
Vân Giảo phía một chút, vươn cánh tay nhỏ giật một vật hình dài màu xanh lục treo cây trúc xuống.
“Xì xì…”
Con rắn lục to bằng ngón tay vặn vẹo cơ thể thoát , Vân Giảo trực tiếp kéo cơ thể nó vo tròn thắt một cái nút, đó ném về phía xa.
“Đi mày!”
Cô bé của hiện tại, còn là Vân Giảo đ.á.n.h khó phân thắng bại với rắn nữa , là Nữu Hỗ Lộc Vân Giảo một tay thể bắt rắn!
“Giảo Giảo em ném cái gì thế?”
Vân Giảo phủi tay chạy tới, nở nụ ngọt ngào.
“Đá ạ.”
Rắn lục: “…”
Bọn họ mười mấy phút, cuối cùng cũng đến bãi lau sậy Vân Tiểu Thất .
Vân Tiểu Thất chạy tới: “Xem , ảo thuật cho các em xem!”
Nói liền xông trong rừng lau sậy rung lắc khắp nơi, những con đom đóm đậu lau sậy lập tức kinh động đều bay lên.
Dày đặc giống như những vì bầu trời lúc , vây quanh bên bọn họ phảng phất như lạc tiên cảnh.
Đẹp quá…
Vân Giảo cầm máy ảnh chụp ảnh cho đom đóm và các trai.
Sau đó mấy trai khác cũng luân phiên cầm máy ảnh chụp.
Trong rừng lau sậy thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng chim kêu khác , cũng khiến bọn họ nhớ tới những loài chim Vân Tiểu Thất đó.
Vân Giảo còn nhặt một chiếc lông vũ màu trắng vô cùng xinh .
Lông vũ lớn, lông vô cùng nhẹ nhàng bông xốp.
“Mang về tặng cho Tư.”
Cái đều thể dùng thành đồ trang trí xinh .
Mấy đứa trẻ dùng lau sậy đan l.ồ.ng nhỏ, bắt ít đom đóm trong, giống như từng chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ, .
Chơi đủ , lúc bọn họ chuẩn về Vân Giảo bỗng nhiên thấy động tĩnh khác thường.
Cô bé hiệu im lặng với các trai bảo họ đừng chuyện.
Mấy Vân Tiểu Ngũ hiểu chuyện ngậm miệng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-363-dom-dom-lung-linh-va-am-muu-den-toi.html.]
Vân Giảo nghiêng tai cẩn thận ngóng, hình như là đang chuyện.
Muộn thế , còn buồn chán chạy đến đây giống bọn họ?
Hơn nữa rõ ràng là giọng lớn, một nam một nữ.
Trong đó giọng phụ nữ quen tai.
Nghĩ một lúc lâu mới nhớ , là mợ cả của thím út!
Linh hồn hóng hớt của Vân Giảo lập tức hừng hực cháy lên.
Để cô bé xem xem thứ xa âm mưu gì .
Thế là dẫn theo mấy trai lén lút về phía phát âm thanh.
Nga
Theo cách kéo gần, bọn Vân Tiểu Ngũ cũng thấy , từng bịt miệng trợn to mắt.
“Anh Ngõa, Vương Đại Lực đàn ông đó vô dụng thế nào , em đều nhà bắt nạt như thế , thế mà kéo em và con luôn, còn cho phép em đòi công đạo.”
Bọn Vân Tiểu Ngũ trố mắt, giọng , giọng quá quen thuộc , hôm nay mới thấy mà.
Vân Tiểu Thất: “Là…”
Cậu bé một chữ Vân Giảo bịt miệng .
Dưới màn đêm, mấy Vân Tiểu Ngũ rõ tình hình bên , cô bé rõ ràng.
Lưu Hồng quần áo xộc xệch sấp một gã đàn ông.
Gã đàn ông mặc quần áo, cay mắt.
Vân Giảo nghĩ nghĩ hạ thấp giọng với các trai: “Đừng phát tiếng động, đợi em ở đây.”
Nói xong khom gần hơn chút, cô bé thủ , một đường phát động tĩnh quá lớn.
Sau đó mới tìm một góc độ chụp ảnh.
Gã đàn ông an ủi Lưu Hồng: “Yên tâm, chắc chắn sẽ giúp em dạy dỗ mấy đứa ranh con , dám bắt nạt con trai ông đây, ông đây sẽ cho chúng nó tay.”
Mắt Vân Giảo đều mở to thêm vài phần, cô bé hình như thứ gì đó ghê gớm lắm!
Kích thích quá!
Lưu Hồng: “Em ngay vẫn là nhất, Ngõa, em mà gả cho thì bao.”
Gã đàn ông gọi là Ngõa hừ một tiếng: “Em chịu ? Anh đây nhà tiền đấy.”
Lưu Hồng cứng đờ hai giây, đó đ.ấ.m gã một cái: “Em là để ý những thứ đó ? chúng nghĩ cho con trai chứ, để Vương Đại Lực tên vô dụng đó giúp chúng nuôi con, tiền và nhà của đều là của chúng .”
“Chính là hai lão già còn sống đến bao giờ, còn con tiện nhân Vương Mai nữa, mang về nhiều đồ như thế mà một chút cũng nỡ bỏ cho con trai chúng dùng, hừ, hai lão già c.h.ế.t đồ đạc chẳng là của hai đứa con trai em .”
Vừa nghĩ tới đống đồ Vương Mai mang về, trong mắt Lưu Hồng liền toát ánh sáng tham lam tính kế.
“Anh Ngõa , chiếc xe máy nhà bọn họ oai phong lắm, tiếc thật, chiếc xe máy đó nếu là cưỡi thì chắc chắn càng oai phong hơn.”
Lưu Ngõa trong mắt lóe lên tinh quang: “Không nhà chồng Vương Mai nghèo ? Ngược ngờ nhà bọn họ phát đạt , thế mà mua nổi cả xe máy.”
Gã sờ cằm: “Anh mấy em trấn, chiếc xe đó lẽ thể nghĩ cách lấy , đến lúc đó cho dù cưỡi, mang bán cũng kha khá tiền.”
Lưu Hồng vui mừng : “Vậy tiền …”