Nhìn phản ứng của những đó, lời đứa bé hề giả. Lập tức, thanh niên cả nhà với vẻ mặt hâm mộ ghen tị vô cùng. Con gái như thế xin hãy cho một đứa!
Nghe thấy xe máy là của nhà , Vân Lâm Hà cũng khách sáo nữa, quanh chiếc xe máy mới tinh một vòng, tay ngừng sờ chỗ sờ chỗ , khóe miệng nhếch lên cũng hạ xuống . Vân Lâm Hà tiếp nhận chuyện hơn Vân Lâm Hải nhiều, chú vỗ vỗ xe máy với Vân Giảo.
“Giảo Giảo, đợi chú út học lái xe , cháu chú cũng đưa cháu lượn!”
Vân Giảo lanh lảnh đáp: “Vâng ạ.” Đây chẳng là điều cô bé .
Tôn Diệu Đồng đưa đến nơi xong liền đề nghị rời . “Mọi học xe, giới thiệu đến dạy cho, hôm nay chúng về , bao giờ Giảo Giảo đến Hàng Châu chơi thì đến nhà cha nhé.”
Vân Giảo gật đầu: “Vâng, con cha nuôi.”
Vân a nãi: “Thật sự ăn cơm ? Ăn chút hẵng .”
Tôn Diệu Đồng vé tàu hỏa họ mua sắp đến giờ , về chuẩn chút đồ. Sau khi tiễn , họ về nhà ăn cơm trưa xong mới bắt đầu chuyện chính.
Vân Thần Bắc cẩn thận bê cái rương đựng Long Diên Hương trong phòng . Mở rương đặt Long Diên Hương lên bàn, ông bạn Lão Ngô của Mộc lão lập tức hai mắt sáng rực. Từ trong túi áo trong lấy một chiếc kính lúp, soi mói tỉ mỉ khối Long Diên Hương.
“Khối Long Diên Hương to thế cũng là đầu tiên thấy, hơn nữa chất lượng cũng quá .” Không ngờ ông bạn già thật sự lừa ông !
Nga
Người nhà họ Vân đều căng thẳng ông .
“Anh em nhà họ Vân, Lão Ngô ăn cũng lừa các , hơn nữa các còn là bạn của lão Mộc, đều là một nhà cứ thẳng. Long Diên Hương phẩm chất , còn cả kích thước , thể trả các giá một gram là cao nhất.” Lão Ngô giơ tay hiệu ba hiệu năm.
Mộc lão ở bên cạnh : “Không thể thêm nữa ? Thứ ngàn năm một, ông mang về thành hương liệu bán nước ngoài cũng kiếm khối tiền.”
Lão Ngô tức giận trợn trắng mắt: “Được lắm cái lão Mộc , bạn bè bao nhiêu năm giao tình còn tin tưởng ? Cũng thể vì đồ bảo bối của ông mà lừa chứ. Giá ba trăm năm mươi tệ một gram, bất kể ông tìm ai hỏi thăm, đây đều là cái giá cao nhất thể trả . Đương nhiên nếu khối Long Diên Hương thể mang nước ngoài đấu giá thì tiền thể sẽ cao hơn, nhưng đến loại trường đấu giá đó cũng nguy hiểm nhất định, đặc biệt là trị an nước ngoài cũng chẳng gì, thì xem các lựa chọn thế nào.”
Mang nước ngoài đấu giá? Người nhà họ Vân nghĩ cũng dám nghĩ. Họ gì gan lớn thế, cũng chẳng quan hệ.
Vân Giảo cũng phức tạp thế. “Ông Ngô, bán cho ông ạ.”
Ba trăm năm mươi tệ một gram, cái giá cao hơn ít so với dự tính ba trăm tệ một gram ban đầu của họ. Phải rằng nhiều hơn năm mươi tệ một gram, thì cả một cục to thế sẽ dôi bao nhiêu tiền!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-303-ban-long-dien-huong.html.]
Cuối cùng cân lên 54 cân (tương đương 27kg). Vân Giảo giữ một ít. “Cháu giữ một cân.”
Lão Ngô vẻ mặt đau lòng: “Các cháu giữ gì? Bán hết cho ông hơn .”
Vân Giảo: “Tặng cho sư phụ cháu ạ, ông là thầy t.h.u.ố.c Đông y, Long Diên Hương chẳng là d.ư.ợ.c liệu , cháu tặng sư phụ một cân. Ông Ngô, ông định dùng cái nước hoa thơm phức ạ?”
Ngô lão : “Nước hoa chỉ là một trong đó, Long Diên Hương còn nhiều tác dụng khác nữa.”
“Vậy nước hoa của ông Ngô xong , thể bán cho Giảo Giảo một ít ?”
Lão Ngô ha hả: “Không cần cháu mua, trong vòng năm chai nước hoa ông tặng thẳng cho cháu.”
Vân Giảo e thẹn, trông vẻ ngại ngùng lắm, nhưng miệng : “Vậy, cháu lấy năm chai nhé.”
Vân Lâm Hải và khóe miệng giật giật, cô nhóc đúng là khách sáo chút nào.
Trừ một cân Long Diên Hương của Vân Giảo, còn cũng 53 cân, cuối cùng tính tổng cộng là 9.275.000 tệ. Hơn chín triệu tệ, suýt chút nữa là mười triệu. Ở cái thời đại mà "hộ vạn tệ" cũng lên báo tuyên dương rầm rộ, thì tiền tuyệt đối là một con thiên văn!
Người nhà họ Vân còn đang hoang mang hồn , thì Vân Giảo đối với dãy chẳng cảm giác gì. Đương nhiên nếu đổi thành một đống tiền mặt đặt mặt thì là chuyện khác.
Lão Ngô đương nhiên mang nhiều tiền thế, ông về Thủ đô chuyển tiền đến. tiền lớn thế , chuyển khoản phiền phức. Chỉ riêng hối phiếu cần gửi qua đường bưu điện đến đây, rủi ro thất lạc.
Lão Ngô dứt khoát đề nghị: “Hay là các cử ai cùng Giảo Giảo đến Thủ đô , ở bên đó chuyển khoản sẽ tiện hơn, hơn nữa lão Mộc các mua nhà ở Thủ đô , thể xem thử.”
Nghe , nhà họ Vân đều chút động lòng. Đó là Thủ đô đấy...
Mộc lão bỗng nhiên : “Nếu thì ông già sẽ cùng các một chuyến.”
“Hả?” Vân Giảo kinh ngạc ông, chẳng ông Mộc đó là vùng đất đau thương của ông ?
Lão Ngô cũng ngạc nhiên, là bạn của ông , ít nhiều cũng chút chuyện xảy ông , mấy bạn già bọn họ khuyên thế nào, ông cũng chịu về.