Tần Tương bật : “Được.”
Tần Tương gõ cửa với Mễ Hồng Quân một tiếng theo Thái Hồng Diễm đến quán ăn nhỏ phía . Thái Hồng Diễm hào phóng lạ thường, gọi ba món mặn một món canh, Tần Tương càng thêm ngạc nhiên.
Thái Hồng Diễm việc cần nhờ, nếu chẳng chịu chi như .
Quả nhiên, thức ăn dọn lên, Thái Hồng Diễm liền : “ chuyển nhượng mối quần áo , còn mối tất và đồ lót thì ?”
Tần Tương càng kinh ngạc hơn.
Thái Hồng Diễm thấp thỏm bất an : “Nếu chuyển nhượng, thể chuyển cho ? Bao nhiêu tiền sẽ trả.”
Tần Tương : “Xem trong thời gian kiếm ít nhỉ.”
“Cũng tạm .” Thái Hồng Diễm ngượng ngùng : “Chủ yếu vẫn cảm ơn , nếu cũng kiếm tiền. Cậu nữa, cũng mất nguồn hàng, cho nên hỏi một chút…”
Tần Tương lắc đầu: “Không nữa, phiền phức lắm. Nếu cô thì tự đến Hàng Thành tìm nguồn hàng .”
Vẻ thất vọng hiện rõ mặt Thái Hồng Diễm.
Nga
Tần Tương : “Cô cũng kiếm ít , định giống bán quần áo ? Một chiếc áo dù chỉ lãi một đồng cũng hơn bán tất và đồ lót nhiều.”
“Cũng nghĩ đến, nhưng mà…” Thái Hồng Diễm ngượng ngùng : “Chẳng là dám .”
Tần Tương gì, chuyện ăn buôn bán cô thể góp ý, nhưng quyết định khác thì cô .
Xét mối quan hệ giữa cô và Thái Hồng Diễm, thẳng là lợi dụng lẫn .
Thái Hồng Diễm cũng mục đích của Tần Tương là để chọc tức chồng cô , còn Thái Hồng Diễm thì vì kiếm tiền.
Thái Hồng Diễm : “Vậy để về suy nghĩ .”
Tần Tương liền thêm gì nữa.
Thái Hồng Diễm nhịn mà buôn chuyện với Tần Tương về Vương Tuấn Sinh: “Lần chuyện Thôi Hồng bỏ nhỉ. Vương Tuấn Sinh gọi điện về, Thôi Hồng đến thủ đô . lén vài câu, ý là Thôi Hồng tìm thẳng đến trường, là nữa, sẽ ở thủ đô chăm sóc Vương Tuấn Sinh.”
Nói xong, Thái Hồng Diễm cẩn thận quan sát sắc mặt Tần Tương.
Tần Tương như thể đang một câu chuyện phiếm liên quan, gật đầu: “ là chuyện mà Thôi Hồng thể .”
Thôi Hồng là vì đạt mục đích mà luôn thể nhẫn nhịn. Đời Thôi Hồng nhịn lâu như mới lên vị trí chính thất, đời thể tiếp tục nhịn. Bây giờ danh chính ngôn thuận, Thôi Hồng chỉ càng bám c.h.ặ.t lấy Vương Tuấn Sinh, sẽ để Vương Tuấn Sinh khả năng thoát khỏi tay .
Tần Tương hài lòng gật đầu: “Rất , tình cuối cùng cũng về với .”
Thái Hồng Diễm kinh ngạc, ngờ Tần Tương giác ngộ như , xem là thật sự còn để tâm nữa.
Nghĩ đến chồng bây giờ ngày nào cũng ở nhà c.h.ử.i trời mắng đất mắng Thôi Hồng, Thái Hồng Diễm liền cảm thấy nhà thật sự xứng với Tần Tương.
Nhìn xem bộ dạng của bây giờ, bây giờ là bà chủ, là hộ vạn nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-189.html.]
Còn cô bây giờ là quan hệ với hộ vạn nguyên.
Thái Hồng Diễm chút kích động: “Mẹ chồng tức đến mức ở nhà dậm chân c.h.ử.i bới, còn đợi Vương Tuấn Sinh nghiệp sẽ theo hưởng phúc, thèm ngó ngàng đến vợ chồng chúng nữa.”
Tần Tương gật đầu: “Vậy .”
“Tốt thì , nhưng bà cứ moi tiền từ tay , cửa .” Thái Hồng Diễm khinh thường: “Muốn lấy tiền của chúng để trả nợ cho con trai thứ ba của bà , mơ .”
Tần Tương chút ngạc nhiên.
Đời , Thái Hồng Diễm chính là con ch.ó trung thành nhất trong tay Thôi Liên Hoa, gần như Thôi Liên Hoa thao túng tâm lý suốt một thời gian dài, nhiều chuyện Thôi Liên Hoa tự tay đều xúi giục Thái Hồng Diễm .
Không ngờ, chỉ một chút tâm tư nhỏ của cô khiến Thái Hồng Diễm vùng lên .
Không cần hỏi cũng , Thái Hồng Diễm và Thôi Liên Hoa đấu đá ít.
Thái Hồng Diễm là đôi khi suy nghĩ một chiều, cũng bốc đồng, hai họ đ.á.n.h chắc hẳn náo nhiệt.
Ăn cơm xong với Thái Hồng Diễm, cô liền chuẩn nhà khách. Bây giờ chút tiền, Thái Hồng Diễm cũng bạc đãi bản , còn : “ nghĩ kỹ , ngày mai sẽ tìm Triệu Minh đặt hàng chợ phiên bán, đợi kiếm ít tiền sẽ lên huyện mua một căn nhà, cả nhà dọn lên đây, chứ thèm ở nhà hầu hạ hai ông bà già đó nữa. Hai ông bà già đó chỉ thiên vị, lấy đồ của chúng để trợ cấp cho con trai thứ ba, hứ.”
Tần Tương vui vẻ : “Chắc chắn sẽ thôi.”
Hai chia tay, Tần Tương về nhà, đó học bài.
Bây giờ mối hàng chuyển nhượng, quần áo trong tay khi giao một đợt hàng còn bảy tám chục chiếc. Mễ Hồng Quân do dự mãi, đó : “Ngày mai em xử lý nốt quần áo , lên tỉnh lỵ tìm chị Tương Tương.”
Tần Tương đang lật đề thi, gật đầu: “Được, tất và đồ lót thì thôi, cứ để dì Lưu tiếp tục bày bán .”
Vốn dĩ cũng nhiều vốn, hàng cũng nhiều, cứ để bà Lưu từ từ bán.
Mễ Hồng Quân gật đầu, sắp xếp hàng còn .
Vì lo lắng cho chuyện cửa hàng ở tỉnh lỵ, Tần Tương sáng sớm hôm trời hửng sáng dậy. Mễ Hồng Quân nấu bữa sáng, mong chờ hỏi cô: “Ngon chị?”
Tần Tương gật đầu: “Cũng .”
Mễ Hồng Quân lập tức vui mừng.
Thế nhưng khỏi cửa, Tần Tương vui vẻ nổi, là cặp đôi dai như đỉa đói, hổ Tần Quân và Điền Trung Mai.
Vừa thấy mặt xun xoe: “Em gái, ngoài .”
Vợ chồng Tần Quân và Điền Trung Mai nay đều là loại lợi dậy sớm, đây từng đến tìm cô, ý là tiếp quản mối bán sỉ ở huyện.
Tần Tương chỉ hỏi thẳng họ một câu, lấy tự tin mà cô sẽ đồng ý.
Cứ như một miếng cao dán da ch.ó, chuyện tay bắt giặc như chỉ thể ngộ chứ thể cầu. Cô sống nhiều năm như cũng chỉ gặp một ở Ninh Thành, đó cũng là do cô cả gan đ.á.n.h cược mà . Với mối quan hệ giữa cô và vợ chồng Tần Quân, còn chiếm hời từ chỗ cô ?