Được dẫn trong tiệm quần áo, các cô gái lập tức cảm thấy hoa cả mắt. Kiểu dáng quá nhiều, xem xuể, bộ nào cũng khiến khó lòng lựa chọn.
Hoàng Dung kéo một cô gái , : "Triệu Thiến, đây, để bà chủ phối đồ cho . Chị phối đồ lắm đấy."
Nói cô nàng đẩy Triệu Thiến về phía Tần Tương. Triệu Thiến vóc dáng cao, dáng đầy đặn, tất nhiên cái sự " đầy đặn" là so với những gầy gò thời bấy giờ. Tần Tương kỹ một lượt, trong đầu liền cân nhắc xem kiểu dáng nào sẽ phù hợp với cô .
Năm nay đang mốt váy đỏ, hàng Tần Tương nhập về một nửa là váy đỏ. Cô lấy từ giá xuống mấy mẫu, đưa cho Triệu Thiến: "Em thử mấy bộ xem ."
Triệu Thiến do dự về phía Hoàng Dung. Hoàng Dung đẩy vai bạn: "Mau ."
Mấy cô gái khác cũng tự chọn lựa những bộ quần áo ưng ý, chạy tới hỏi Tần Tương xem cái nào hợp. Tần Tương liền dựa theo vóc dáng từng mà đưa ý kiến, : "Thật sự thích thì cứ mặc thử lên xem hiệu quả thế nào."
Trong tiệm bày vài cái gương, cái lớn nhất là gương soi , nhưng gần thì thấy hết , xa một chút mới tổng thể. Đây là cái gương lớn nhất Tần Tương thể mua lúc , tường cũng gắn thêm vài cái nhỏ.
Mấy cô gái xô xô đẩy đẩy phòng thử đồ, một lát cùng bước .
Phải rằng những năm tháng quá mức trầm lắng, trang phục đen thì là xanh lam hoặc trắng. Hiện tại khoác lên những chiếc váy đỏ rực rỡ, bốn chữ "thanh xuân xinh " lập tức phô bày trọn vẹn.
"Bà chủ mặc bộ cũng quá ." Một cô gái chỉ Tần Tương trầm trồ.
Tần Tương cúi đầu . Hôm nay cô cố ý mặc váy đỏ mà chọn một chiếc váy liền màu vàng, mác vẫn còn treo lủng lẳng áo. Cô : "Mẫu còn màu vàng và màu lam nhạt, các em thích thì thể xem thử."
Nói cô lấy hai màu , mấy cô gái hào hứng thử. thử xong, vẫn cảm thấy bằng Tần Tương mặc. Hoàng Dung khỏi trợn trắng mắt : "Đó là vì xinh sẵn ."
"Cũng đúng ha."
Đều là bạn bè chơi cùng Hoàng Dung, tính tình cũng sàn sàn , cũng giận, hưng phấn tiếp tục chọn lựa.
Có thích chân váy phối với áo sơ mi sợi tổng hợp, chỉ thích váy liền . Không khí vô cùng náo nhiệt, đường thấy trong tiệm đông đúc cũng tò mò ghé xem. May mà mặt tiền cửa hàng nhỏ, trong phòng lúc chật ních .
Miêu Hiểu Phượng cùng Đàm Tú vội vàng từ lầu chạy xuống phụ giúp tiếp khách, Tần Tương lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô nàng Hoàng Dung cũng thật lợi hại, đám bạn cô mang tới mỗi ít nhất đều mua một bộ. Riêng cô bạn Triệu Thiến , do ngày thường khó mua quần áo , mà một mua liền ba chiếc váy, Tần Tương vui như mở cờ trong bụng. Tuy rằng cửa hàng mới khai trương giảm giá 10%, nhưng dù giảm giá thì lợi nhuận vẫn gấp đôi giá vốn. Chỉ riêng ba chiếc váy , Tần Tương lãi hơn ba mươi tệ.
Vì cao hứng, Tần Tương trực tiếp cầm hai chiếc quần lót ren đưa cho Triệu Thiến: "Mua nhiều tặng nhiều, các em đều là bạn của Hoàng Dung, coi như kết giao bạn bè."
Mấy cô gái khác thấy liền chịu: "Bọn em cũng quà tặng kèm."
Tần Tương vui vẻ đáp: "Được, mua hai bộ quần áo tặng một chiếc quần lót ren, mua một bộ tặng một đôi tất da chân."
Làm bà chủ thì thể quá keo kiệt. Trong tiệm của Tần Tương tất vớ, đồ lót thiếu, mấy thứ giá nhập vốn dĩ cũng rẻ, dùng những món đồ nhỏ để giữ chân khách quen thì tính thế nào cũng vô cùng lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-176-khach-hang-mo-hang-loi-nhuan-khung.html.]
Đợi các cô gái về, Tần Tương nhiệt tình với theo: "Lần ghé nhé!"
Các cô gái ha ha: "Chắc chắn sẽ còn tới."
Tần Tương cảm thán, tiền thật . Không thể thời đại nào cũng giàu, xem, mấy cô gái gia cảnh đều dạng .
Trên đường về, Hoàng Dung xách theo túi quà tặng Tần Tương đưa, cao hứng : "Tớ sai chứ, đồ ở đó ?"
" là tồi, thế mà tìm cửa hàng như ."
Hoàng Dung cảm thấy mãn nguyện. Tần Tương tặng cô mấy cái kẹp tóc xinh, khéo thể phối với chiếc váy cô mua đó.
Nhờ mà cửa hàng đón từng đợt khách, tiếp đón một hồi, Tần Tương cũng cảm thấy mệt mỏi.
Thừa dịp vắng khách, Tần Dương tới : "Em lên lầu nghỉ ngơi học bài ."
Tần Tương do dự: "Em mà."
Nga
Tần Dương tán đồng: "Đã thuê nhân viên thì cứ để họ bán, bán nhiều bán ít miễn lãi là . Em đừng quên em còn thi đại học, tháng chẳng kỳ thi khảo sát ? Chờ em thi xong, bận rộn thế nào cũng ."
Tần Tương thấy cũng lý: "Vậy em lên học bài, chờ sáng mai em sẽ dạy họ cách phối đồ."
"Đi , ở đây trông chừng, ai dám tới quấy rối ." Tần Dương em gái xót xa, vội vàng thúc giục.
Tần Tương dặn dò vài câu lên lầu, uống ngụm nước nghỉ ngơi một chút, đó lấy đề thi tiếp tục bài. Là một học sinh lớp 12, khác chỉ cần lo học là , nhưng ai bảo cô còn là bà chủ, chuyện cần lo lắng cũng nhiều hơn hẳn.
Đến chạng vạng tối, Tần Tương thấy bên ồn ào, vội chạy xuống xem xét, liền thấy một đám thanh niên choai choai bước tiệm.
Tần Tương nhíu mày, chẳng lẽ tới quấy rối?
Kết quả một thanh niên lên tiếng: "Mày xem tao sai , Triệu, đang tìm quần bò màu hồng phấn ? Ở đây thật ."
Thế là cả đám thanh niên ùa tới xem quần bò hồng.
Tần Dương khoanh tay bên cạnh chằm chằm, Miêu Hiểu Phượng và Đàm Tú vẻ mặt căng thẳng bước tới tiếp đón, đó báo giá.
Cậu thanh niên mặc cả: "Rẻ hơn chút ."
Miêu Hiểu Phượng ấp úng: "Cửa hàng chúng mới khai trương, giảm giá 10% ..."