Vừa Hoàng Ngọc Cầm ở chuyên ngành khác tỏ ý cảm mến , Vương Tuấn Sinh nghĩ nếu và Tần Tương còn khả năng, mà và Thôi Hồng đăng ký kết hôn, Thôi Hồng lẽ đến , bắt đầu một mối tình mới.
Hắn từng , cha của Hoàng Ngọc Cầm là cán bộ cấp tỉnh của họ. Những sinh viên như họ, trừ khi đặc biệt xuất sắc mới thể ở thủ đô, còn khi phân công công tác phần lớn đều trở về quê nhà.
Hắn thể ở thủ đô, thì tỉnh lỵ chính là lựa chọn nhất của . Nếu Hoàng Ngọc Cầm cầu nối, đến lúc phân công công tác cũng thể một chút để phân một đơn vị .
Vương Tuấn Sinh tướng mạo tệ, miệng lưỡi cũng dẻo, mấy ngày công phu cùng Hoàng Ngọc Cầm qua thiết.
Chỉ là tâm lý may mắn của thành hiện thực, Thôi Hồng biến mất hơn nửa tháng sừng sững mặt , ngay tại trường học của .
Đầu óc Vương Tuấn Sinh ong lên một tiếng, suýt nữa nổ tung. Hắn quá hiểu thủ đoạn của Thôi Hồng, chẳng cũng là do Thôi Hồng cướp từ tay bạn của cô .
“Vương Tuấn Sinh, cô là ai?” Hoàng Ngọc Cầm phụ nữ mặt, tuy ăn mặc quê mùa nhưng gương mặt xinh lạ thường, trong lòng dấy lên một cảm giác nguy cơ.
Thôi Hồng tình hình của hai còn gì hiểu, từng cô cho bạn của đội nón xanh, bây giờ Vương Tuấn Sinh cho cô đội một cái nón xanh, thật nực .
Thôi Hồng , Vương Tuấn Sinh là đàn ông nhất mà cô thể nắm bắt , ngoài cô chỉ thể tìm một vài kẻ nhà giàu mới nổi, mà khi còn chê bai cô .
Thôi Hồng dù lúc tức c.h.ế.t, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Mắt cô ngấn nước, Vương Tuấn Sinh, trong niềm vui mừng xen lẫn cả tủi và thấp thỏm: “Tuấn Sinh, xem em là ai?”
Hoàng Ngọc Cầm kinh ngạc Thôi Hồng, giọng của phụ nữ thật quá đỗi dịu dàng, quyến rũ.
Trong lòng cô một dự cảm lành, vội vàng về phía Vương Tuấn Sinh.
Nga
Vấn đề trở với Vương Tuấn Sinh, lòng rối như tơ vò, vội vàng nháy mắt với Thôi Hồng: “Đây là em gái …”
“ , là em gái.”
Phần 56
Thôi Hồng còn xong, mặt Vương Tuấn Sinh hiện lên một nụ , nhưng ngay đó Thôi Hồng e thẹn : “Nếu cứ nhất quyết em là em gái của , thì em cũng chỉ thể là em gái kết nghĩa thôi.”
“Ong” một tiếng, Vương Tuấn Sinh lảo đảo.
Hoàng Ngọc Cầm lùi xa một chút: “Vương Tuấn Sinh, rõ cho .”
Vương Tuấn Sinh sốt ruột, với Thôi Hồng: “Cô câm miệng cho .” Sau đó đầu với Hoàng Ngọc Cầm: “Em giải thích.”
Hoàng Ngọc Cầm đến bây giờ còn gì hiểu, một cái tát giáng xuống mặt Vương Tuấn Sinh: “Vô sỉ.”
lúc tan học, xung quanh vây đầy xem náo nhiệt. Thôi Hồng chuyện , quan hệ của cô và Vương Tuấn Sinh sẽ rơi xuống điểm đóng băng. thì chứ?
Cô chính là cho tất cả Vương Tuấn Sinh kết hôn, vợ của Vương Tuấn Sinh là cô , Thôi Hồng. Vương Tuấn Sinh ngoài cô đừng hòng dính dáng đến ai.
Thôi Hồng hai , c.ắ.n môi nhẹ nhàng : “Bạn học , bạn đừng trách Tuấn Sinh, chắc chắn cố ý.”
Nói nước mắt cô liền rơi xuống: “Anh chắc chắn cố ý, ở nhà cãi với em, chắc chắn là cố ý chọc giận em thôi, bạn học , thật sự cố ý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-154.html.]
Thôi Hồng càng càng gấp, nước mắt cũng càng rơi nhiều hơn. Các bạn học xung quanh xem náo nhiệt còn gì hiểu, rõ ràng là ở nhà cưới vợ, lên đại học cặp kè với khác.
Liền hô lên: “Không ngờ bây giờ vẫn còn Trần Thế Mỹ.”
“Thật hổ.”
“Có vợ như mà còn ở trường học tán tỉnh khác, đây là tác phong sinh hoạt đắn.”
Vương Tuấn Sinh hai phụ nữ và ánh mắt của xung quanh, như lột trần giữa trời đông giá rét. Hắn lập tức nhớ chuyện xảy đêm Giao thừa.
Đó là nỗi đau mà cả đời sẽ bao giờ quên.
Bây giờ ngờ một nữa vạch trần, mà đều là do cùng một phụ nữ mang đến.
Vương Tuấn Sinh căm giận xung quanh: “Các cái gì?”
Mọi khinh thường: “Chúng chỉ kết hôn mà còn ở trường học tìm đối tượng.”
“Các …”
“Chát.”
Hoàng Ngọc Cầm tát Vương Tuấn Sinh một cái nữa: “Vương Tuấn Sinh, chúng từ nay cắt đứt quan hệ, thật khiến ghê tởm.”
Nói xong, Hoàng Ngọc Cầm cúi đầu chào Thôi Hồng: “Xin .”
Rồi đó xoay chạy thật nhanh.
Gương mặt Vương Tuấn Sinh nóng rát, Hoàng Ngọc Cầm đuổi theo giải thích, nhưng nên giải thích thế nào. Hắn Thôi Hồng chỉ cảm thấy chán ghét: “Cô lòng ?”
Thôi Hồng như thấy sự chán ghét trong mắt , chỉ tủi c.ắ.n môi: “Tuấn Sinh, để đến tìm , em chịu bao nhiêu khổ cực đường, đừng bỏ rơi em.”
Vương Tuấn Sinh đầu cô , khiến mất hết mặt mũi.
Ở quê mất mặt, trở trường học ai , nhưng hôm nay ở trường học mất mặt, đến hai ngày chuyện lẽ sẽ lan truyền khắp nơi, còn sống ở trường học, khác sẽ thế nào.
Vương Tuấn Sinh kéo Thôi Hồng nhanh ngoài trường, Thôi Hồng mặc cho kéo, nhỏ giọng : “Tuấn Sinh, em đói bụng, dẫn em ăn cơm ?”
Vương Tuấn Sinh trả lời, chỉ bước thật nhanh.
Thôi Hồng vóc dáng nhỏ bé hơn, theo chút vất vả, lảo đảo: “Tuấn Sinh, em mệt đói, tối nay em ở ?”
Nghe , Vương Tuấn Sinh đột nhiên dừng bước Thôi Hồng.
Thôi Hồng nở một nụ ngượng ngùng: “Tuấn Sinh, lúc đến em quyết định , đến thủ đô chăm sóc , em nhất định sẽ chăm sóc thật để lo lắng gì về mà học tập. Giặt quần áo, nấu cơm, hầu hạ đàn ông giường, em đều rành, chỉ cần học tập và phấn đấu thật là .”