Tần Quân tức chịu nổi, rảo mấy bước nhanh đến chỗ cửa , đập cửa thình thịch: “Tần Tương, thấy em , em mở cửa .”
Trong phòng, Tần Tương sớm nấu cơm, mà quản đang gì ngoài đó.
Lại chuyện vận may đúng là một thứ gì đó huyền diệu. Lần Tần Quân và Điền Trung Mai trèo tường bà cụ Lưu bắt đưa đến đồn công an, đang đập cửa thì bà cụ Lưu bắt gặp.
Bà cụ Lưu chống nạnh quát: “Này, hai gì đấy, gõ cửa gì, gõ hỏng các đền ?”
Hai vợ chồng giật nảy , đầu thì thấy bà cụ Lưu.
Ấn tượng của hai về bà cụ quá sâu sắc, hễ ý là chẳng chẳng rằng gọi công an đến bắt họ .
Họ mới ngoài mà, họ . Mấy ngày tạm giam dọa họ sợ c.h.ế.t khiếp, dày vò đến mức tưởng chừng sắp c.h.ế.t ở trong đó.
Chút bản lĩnh của họ qua mắt bà cụ Lưu. Bà hừ một tiếng, : “ cho các , các còn dám gõ cửa ở đây, tìm công an đấy. Các mới tù , cũng hổ mà đến tìm Tần Tương, phỉ, đúng là già mà mặt mũi cũng vứt . Nếu là hai các , nhanh ch.óng tìm chỗ trốn , còn dám đến đây , cũng xem đây là nơi nào, là nơi các thể đến .”
Bà cụ tuổi nhỏ nhưng khí thế dồi dào, chống nạnh gào lên như lập tức trấn áp vợ chồng Tần Quân.
Điền Trung Mai sợ hãi kéo tay áo Tần Quân: “Chúng về , chúng tìm chủ. Tần Tương giỏi đến thì cũng là sinh , về để trị nó.”
Lúc Tần Quân cũng ý kiến gì khác, bèn gật đầu, sâu cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t, nghiến răng : “Chúng .”
Hai vợ chồng xám xịt bỏ , bà cụ Lưu đắc ý với những đang hóng chuyện: “Thấy hai đó , trèo tường nhà đưa đến Cục Công an đấy, mới tù.”
Mọi ồ lên một trận.
Bà cụ nha, lợi hại như .
Bà cụ Lưu nghiêm mặt : “Đừng tưởng sân nhà cho thuê thì liên quan gì đến . Chỉ cần còn ở trong một ngày, chịu trách nhiệm một ngày. Muốn bắt nạt khác, qua ải của bà già .”
Tần Tương mở cửa, bà cụ Lưu : “Bác ơi, cảm ơn bác. Cháu nấu cơm trưa , ăn cùng một chút ạ.”
Bà cụ Lưu ngượng ngùng mặt : “Không .”
“Vào bác.” Tần Tương trực tiếp kéo nhà, đó ăn cơm ở gian chính: “Bác ơi, cháu đều thấy cả, thật sự cảm ơn bác.”
Cô cũng sợ vợ chồng Tần Quân, chỉ là cảm thấy phiền phức, hai cứ như t.h.u.ố.c cao dán da ch.ó, mặt dày đến cực điểm.
Bà cụ Lưu xua tay : “ thật thôi, cô ở trong sân nhà , nếu an còn đảm bảo thì ai còn dám thuê sân của nữa.”
Bữa trưa Tần Tương chỉ đơn giản hai món ăn, cùng bà cụ Lưu ăn với bánh màn thầu. Bà cụ Lưu : “Cô bé trông xinh mà tài nấu nướng theo kịp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-151.html.]
Tần Tương bật : “Ăn là ạ, cháu chú trọng chuyện ăn uống lắm.”
Thật sự chú trọng cũng điều kiện. Suy nghĩ của cô đơn giản, bây giờ cố gắng kiếm tiền, tiền sẽ thuê một bảo mẫu chuyên nấu cơm cho cô ăn.
Tiễn bà cụ Lưu , Tần Tương dọn dẹp một chút, đó mở cửa tiếp tục bày hàng bán quần áo.
Tần Tương hiếm khi nhàn rỗi, đến hỏi thì bán, ai thì sách học bài, thời gian trôi qua thật nhanh.
Sáng sớm hôm , Tần Dương liền đưa Mễ Hồng Quân trở về. Tần Tương kéo xe đẩy ga tàu đón, hai nghìn bộ quần áo, nhưng trong đó bao gồm cả 500 chiếc áo thun ngắn tay mùa hè, đây là yêu cầu cô với phó xưởng trưởng Hà qua điện thoại đó.
Tuy bây giờ mới đầu xuân lâu, nhưng thời tiết ở đây ấm lên cũng nhanh. Cuối tháng ba dương lịch ấm hơn nhiều so với tháng giêng, áo bông quần bông sớm cởi , buổi trưa mặc một chiếc áo len mỏng là đủ. Đến cuối tháng tư là gần như thể mặc áo ngắn tay.
Nga
Cô chuyện , dân sống ở đây bao nhiêu năm cũng hiểu rõ. Lần Tần Tương lấy nhiều hàng như chính là để bán trong đợt . Chờ thu hồi vốn từ lô hàng , cô sẽ chuẩn nam tiến nhập hàng.
Sau đó còn lên tỉnh lỵ tìm mặt bằng, giấy phép kinh doanh, mỗi việc đều bận rộn.
Tần Tương sợ bận, chỉ sợ rảnh rỗi việc gì .
Phần 55
Công việc bận rộn mới tiền kiếm.
Xung quanh huyện mười mấy xã trấn, những hộ cá thể phân phối mà họ tìm cũng phủ hết các thị trấn trong huyện, cho nên Tần Tương dự định để Tần Dương và Mễ Hồng Quân đến những phiên chợ chiếm lĩnh, chủ yếu là để nhanh ch.óng bán hết hàng.
Ba bận tối mày tối mặt, Tần Quân và Điền Trung Mai cuối cùng cũng về đến nhà.
Từ lúc thôn hỏi han, hỏi mãi cho đến tận nhà.
Hỏi họ mười ngày qua , theo Tần Tương phát tài lớn .
Lại hỏi Tần Tương ăn kiếm ít tiền nhỉ, thể dắt họ theo cùng .
Nghe những lời , Tần Quân và Điền Trung Mai càng thêm uất ức: “Kiếm cái gì mà kiếm, kiếm nhiều tiền đến mấy mà nhận bà con nghèo chúng thì cũng vô ích.”
Về đến nhà, Điền Trung Mai cuối cùng nhịn nữa, gục lòng Liên Phượng Anh nức nở, tiếng thê t.h.ả.m vô cùng.
Bao nhiêu ngày hai ở nhà, tin đồn trong thôn ngừng lan truyền, khiến hai đứa con ở nhà cũng ngại khỏi cửa.
Bây giờ Điền Trung Mai và Tần Quân trở về, nỗi uất ức trong lòng cuối cùng cũng chỗ trút . Sau khi lóc kể lể với Liên Phượng Anh xong, lóc kể lể với trong thôn. Đến lúc Tần Bảo Điền trở về thì cả làng Vương Gia ai là chuyện .