Vừa câu là Tần Tương hiểu lầm, cộng thêm phản ứng lạnh nhạt của cô từ lúc trở về, Vương Tuấn Sinh càng thêm bực bội. Anh đưa tay kéo mạnh cánh tay Tần Tương, gằn giọng hỏi: "Tần Tương, em rõ cho , rốt cuộc em đang mẩy cái gì?"
Tần Tương bật : " mẩy ?"
Cô chẳng qua chỉ là tỉnh ngộ, cái bản tính khốn nạn của Vương Tuấn Sinh nên tránh xa một chút mà thôi. Chẳng lẽ còn bắt cô giống như đời , dịu dàng nhỏ nhẹ những lời êm tai với ?
Phi! Cũng tự xem bản xứng !
Sự ghét bỏ trong ánh mắt Tần Tương đ.â.m nhói đôi mắt Vương Tuấn Sinh, tay cũng buông lỏng . Anh tức quá hóa : "Được, em mẩy, là đang mẩy, ?"
Nói xong, Vương Tuấn Sinh ngoắt bước ngoài.
Hai đóng cửa cãi nhỏ tiếng, nhà họ Vương bên ngoài quả thực để ý, cứ tưởng hai vợ chồng đóng cửa ân ái với . Vì thế, Thôi Liên Hoa còn tâm lý đuổi hết những khác về phòng.
Nhìn thấy Vương Tuấn Sinh bước , mặt dường như mang theo vẻ bực dọc, bà liền hỏi: "Lão Tam, thế? Tần Tương một ở nhà cũng dễ dàng gì, con đừng cãi với nó. Vợ thì dỗ dành nhiều , ?"
Bước chân Vương Tuấn Sinh khựng . Nghĩ đến lời , đột nhiên như ngộ điều gì.
Phòng gối chiếc nửa năm trời, chẳng lẽ cô vì chuyện đó nên mới cãi với ?
Vương Tuấn Sinh mỉm , nét mặt cũng giãn : "Không chuyện đó , đừng lo."
Nga
Sau bữa sáng, Thôi Liên Hoa phân công công việc cho trong nhà như thường lệ. Đến lượt phòng thứ ba, Thôi Liên Hoa đổi vẻ nghiêm khắc đó, ôn tồn : "Lão Tam mới về, cứ nghỉ ngơi cho khỏe . Tần Tương ở bầu bạn với Lão Tam là ."
Thái Hồng Diễm đó bĩu môi. Thôi Liên Hoa nhíu mày: "Hai vợ chồng nó xa bao lâu nay mới gặp, thể cho chúng nó đoàn tụ t.ử tế ."
Hôm qua nhận quà của Vương Tuấn Sinh, Thái Hồng Diễm lúc vẫn quên, vội vàng xòa: "Mẹ, con gì . Chú Ba và thím Ba quả thực nên ở bên nhiều hơn, để sớm sinh cho một đứa cháu đích tôn mập mạp chứ."
Một câu khiến Vương Tuấn Sinh cũng đỏ mặt. Anh đầu Tần Tương, phát hiện cô vẫn đang thẫn thờ ở đó. Chuyện sinh con quả thực tồi, đáng tiếc thời điểm thích hợp. , mấy ngày nữa cũng dễ giải quyết thôi. Kỳ nghỉ đông kéo dài hơn hai mươi ngày cơ mà, cố gắng một chút, tranh thủ Tần Tương mang thai. Có t.h.a.i , Tần Tương cũng chẳng còn sức lực mà mẩy nữa.
Những khác đều bận rộn việc của . Vương Tuấn Sinh kéo Tần Tương về phòng. Tần Tương sợ giở trò, vội : "Anh về phòng nghỉ ngơi , em ở phòng thêu lót giày."
"Về phòng cũng giống mà, còn thể gỡ len giúp em." Vương Tuấn Sinh cô, hiểu rốt cuộc Tần Tương đang khó chịu chuyện gì. Bọn họ kết hôn một năm , chuyện gì cần cũng . Cho dù cô ở nhà một chịu ấm ức, nhưng hiện tại về , cũng hạ dỗ dành cô, rốt cuộc cô còn điều gì thỏa mãn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-9.html.]
Suy cho cùng vẫn còn trẻ, Vương Tuấn Sinh lúc sự trưởng thành, chín chắn và khả năng che giấu cảm xúc như khi trải qua sự mài giũa của xã hội. Tần Tương liếc sự bất mãn trong mắt , lắc đầu: "Ở phòng sáng sủa hơn."
Đây cũng là lời dối. Vương Tuấn Sinh ừ một tiếng nhưng rời : "Vậy ở đây với em."
Tần Tương đáp: "Tùy ."
Thấy Vương Tuấn Sinh thật sự gỡ len cho , Tần Tương thấy đau đầu. Phải mở lời ly hôn thế nào đây?
Nếu một lý do chính đáng, cô ly hôn thật sự quá khó.
Bởi vì trong mắt , thậm chí trong mắt nhà đẻ cô, việc cô gả cho Vương Tuấn Sinh là trèo cao . lúc Vương Tuấn Sinh, cô chỉ thấy buồn nôn, thật sự một khắc cũng chờ nổi nữa.
lúc , bên ngoài truyền đến tiếng chuyện. Tần Tương ló đầu , liền thấy Thôi Hồng đang chuyện với Thôi Liên Hoa.
Thôi Hồng vẫn cúi gằm mặt như , hai tay bất an vặn vẹo vạt áo. Thôi Liên Hoa đang gì, Thôi Hồng ngẩng đầu liếc về phía sảnh chính, bắt gặp ánh mắt của Tần Tương thì gượng một cái, xoay định .
Tần Tương dậy : "Em xem ."
Nói cô bước ngoài. Vương Tuấn Sinh liền ghé sát cửa sổ . Xuyên qua khe cửa, vặn thấy Tần Tương kéo Thôi Hồng đang mang vẻ mặt tủi bước . Ở vị trí , chỉ thể thấy hình lả lướt của Thôi Hồng.
Vương Tuấn Sinh khỏi cảm thán, Thôi Hồng quả thực tầm thường. Thật là hời cho Vương Thanh Sơn, cái hưởng cưới cô vợ như . Nếu Tần Tương cũng thể mềm mỏng như thế thì mấy. Đàn ông nào mà chẳng thích vợ dịu dàng, nũng nịu. Đằng Tần Tương quá cứng cỏi, còn giở tính khí với .
Lúc , Thôi Liên Hoa cau mày bước , miệng lẩm bẩm: "Tần Tương cũng thật là, cái tính cách của Thôi Hồng thì gì đáng để kết giao cơ chứ, cứ nằng nặc đòi dẫn nhà..."
Bà dứt lời thì thấy Tần Tương kéo Thôi Hồng bước . Thôi Liên Hoa dù vui cũng sẽ mất mặt Thôi Hồng mặt Tần Tương, đành gượng : "Hai đứa về phòng chơi ."
Khóe mắt Tần Tương liếc thấy Thôi Hồng khi nhà liền lén Vương Tuấn Sinh một cái vội vàng cụp mắt xuống, liền : "Hay là chúng phòng tớ chuyện , đốt giường lò lên cũng lạnh ."
Thôi Hồng liếc Vương Tuấn Sinh một cái, do dự : "Thế lắm ."