Hà Lệ Bình gật đầu tán thành: “Những như thực nhiều. Nhà ba chị em gái, còn hai đứa em trai. Từ khi chúng còn nhỏ, bố giáo d.ụ.c ba chị em chăm sóc các em trai, tiêm nhiễm đầu chúng rằng em trai nhà ngoại chính là chỗ dựa , nên chúng nhất định chăm lo cho chúng thật .”
Hoàng Tú Phân hỏi: “Bây giờ cô vẫn nghĩ như ?”
“Tất nhiên là ạ.” Hà Lệ Bình vội vàng lắc đầu: “Trước năm mười tuổi thực sự nghĩ như thế. năm đó, thằng em trai lớn của sai chuyện đổ hết lên đầu , bố chẳng phân biệt trắng đen đ.á.n.h một trận tơi bời. Thằng em đó còn bên cạnh hả hê. Từ lúc đó hiểu , hạng từ nhỏ tính như thì lớn lên cũng chẳng thể chỗ dựa cho . May mà bà cô bụng, khi nghiệp cấp hai cầu xin bà giúp đỡ, thế là bà giới thiệu đến chỗ chị Tương Tương.”
Nhìn Tần Tương, ánh mắt Hà Lệ Bình tràn đầy sự sùng bái: “Chị Tương Tương mở cho một cánh cửa để thế giới. theo chị lên thủ đô, sang Cảng Thành, mở mang tầm mắt, rằng nhân sinh là do chính nắm giữ. Con gái nhất thiết dựa dẫm đàn ông mới sống nổi, phụ nữ thể sống một cuộc đời rực rỡ.”
Khi ở Cảng Thành, cô may mắn đến đơn vị của Mạnh để học hỏi trợ lý Sầm vài ngày. Ở đó, cô thấy nhiều cô gái trẻ tràn đầy năng lượng, tự gây dựng sự nghiệp, dựa nỗ lực của bản để nuôi sống chính . Điều đó tác động vô cùng lớn đến Hà Lệ Bình.
Nga
Tần Tương nhịn bật : “Đó cũng là nhờ bản cô suy nghĩ, nếu thì giúp thế nào cũng bằng thừa.” Hà Lệ Bình cũng theo.
Tần Tương vốn thích nấu nướng nên “đày” phòng khách chơi với hai đứa nhỏ, nhường bếp cho Hà Lệ Bình và Hoàng Tú Phân. Buổi trưa, ba cùng hai đứa trẻ ăn cơm , đó Hoàng Tú Phân cửa hàng để ca cho ba về ăn cơm.
Còn Tần Tương thì mang theo quà cáp đến nhà cô giáo Ninh. Mễ Hồng Quân yên tâm, sợ xảy chuyện ngoài ý nên đòi theo: “Để đưa chị qua đó, sẽ tìm chỗ chờ ở bên ngoài, chị cần bận tâm đến .”
Tần Tương thấy cần thiết, nhưng Mễ Hồng Quân nhất quyết chịu: “Không , hứa với Mạnh là bảo vệ chị thật .”
Tần Tương tức giận : “Thế nếu dặn thì mặc kệ chắc?”
“Không thế.” Mễ Hồng Quân kiên trì: “Đi thôi, còn thể xách đồ giúp chị nữa mà.”
Thế là Tần Tương dẫn đến nhà cô giáo Ninh. Vừa đến nơi thì gặp đúng lúc cô giáo Ninh định ngoài. Cô giáo mừng rỡ : “Sao em đến đây, mau nhà .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-800-canh-cua-nhin-ra-the-gioi.html.]
Thấy cô giáo Ninh rõ ràng là đang việc , Tần Tương vội hỏi: “Trường học khai giảng ạ?”
Cô giáo Ninh : “ , khai giảng . Em đến đúng lúc lắm, , cùng cô đến trường một chuyến.” Nói cô kéo tay Tần Tương luôn: “Em hiện giờ là nhân vật truyền kỳ của trường đấy, đến chuyện với các em học sinh một chút về cuộc sống đại học, để các em thêm động lực và hy vọng.”
Tần Tương cũng nỡ từ chối, cô nhét túi quà qua khe cửa : “Dạ , em xem thử.”
Trên đường , cô giáo Ninh kể: “Số sách em quyên góp năm ngoái về đến nơi là học sinh tranh mượn đến phát điên. Khối 12 tranh, khối 10, 11 cũng tranh. Sau còn cách nào khác, nhà trường đành ưu tiên cho khối 12 mượn .”
Tần Tương mà bùi ngùi, tài nguyên giáo d.ụ.c ở đây vẫn còn quá thiếu thốn. Cô thầm tính toán năm tới sẽ thu thập thêm một ít nữa, liền : “Em sẽ gom thêm một ít tài liệu, đó nhờ chép . Tuy chất lượng in ấn thể lắm nhưng vẫn ạ.”
Cô giáo Ninh cô hiểu lầm, vội : “Không cần , em bận rộn như đừng để mất thời gian. Thành phố giờ cũng hỗ trợ trường nhiều hơn , từ từ thứ sẽ thôi.”
Tần Tương mỉm , thầm nghĩ sẽ quyên tặng thêm một loại sách khác để phong phú thêm thư viện nhà trường.
Nhắc đến kỳ thi đại học năm ngoái, trường Trung học 1 của huyện nhờ sự khích lệ của Tần Tương mà học sinh đỗ đạt nhiều hơn hẳn năm, điểm cũng cao hơn nhiều. Cô giáo Ninh cảm thán: “Năm nay lứa học sinh vẻ còn khá hơn năm ngoái một chút, tất cả là nhờ tài liệu của em đấy.”
Giáo d.ụ.c đồng đều khiến các trường huyện thể so bì với trường thành phố tỉnh. Nhờ mối quan hệ của Tần Tương mà Triệu Thiến ở tỉnh cũng thường xuyên gửi tài liệu về, cô giáo Ninh vô cùng cảm kích.
Đến trường, cô giáo Ninh dẫn cô gặp hiệu trưởng trao đổi một lát. Tuy hiệu trưởng mới chuyển đến hai năm nhưng cũng danh Tần Tương từ lâu nên lập tức đồng ý với đề nghị của cô giáo Ninh.
Chẳng bao lâu , các thầy cô tập trung học sinh của bốn lớp khối 12 tại hội trường lớn của trường. Tuy gọi là hội trường nhưng thực chất chỉ là hai gian phòng học thông với , nhưng cũng đủ chỗ cho khá đông học sinh. Nhiều em chỗ chen chúc hai một ghế, thậm chí em .
Tất cả đều tò mò Tần Tương đang ở cửa. Có học sinh trong huyện từng xem báo năm , đột nhiên nhận cô, reo lên: “Đó là chị Tần Tương!” Ảnh của Tần Tương vẫn còn dán ở bảng tin danh dự ngoài , giờ thấy thật xuất hiện, ít học sinh nhận ngay. Tiếng chào “Học tỷ hảo” vang lên rộn rã.
Nghe những tiếng gọi thương , lòng Tần Tương cũng trào dâng niềm xúc động. Cô bước ngoài, dặn dò Mễ Hồng Quân đang phơi nắng vài câu, thấy gật đầu mới phòng học.