Tần Tương cũng cãi cọ với bà, chỉ : “Đây là sợ ở nhà ảnh hưởng đến và chị dâu bồi dưỡng tình cảm . Nếu con là cái gai trong mắt, mất mặt, con dọn ngoài chẳng là ?”
“Con cái gì .” Liên Phượng Anh đầu thấy Tần Bảo Điền từ bên ngoài trở về, vội : “Ông Điền, ông Tần Tương xem, nó bảo ngày mai dọn nhà lên huyện. Đó là nơi nó thể ? Nó ly hôn các chiều nó cho nó ly, bây giờ về , thành thật ở nhà, nghĩ những chuyện vớ vẩn. Ông , buổi sáng tìm bà Diệp lắm mồm đến chuyện chồng con cho nó, nó còn đòi hỏi cao tìm sinh viên Thanh Hoa, Bắc Đại. Ông xem nó mất trí , bà Diệp lắm mồm về sẽ Tần Tương thế nào, còn ai dám đến nhà mai cho nó nữa.”
Tần Bảo Điền tuy vui với cách của Liên Phượng Anh, nhưng cũng điểm mấu chốt trong lời bà, ông kinh ngạc về phía Tần Tương: “Hôm nay các con lên huyện là tìm nhà ?”
Tần Tương cũng giấu giếm, gật đầu : “Vâng, tìm , cũng trả tiền, ngày mai con sẽ dọn .”
Cô căn nhà , đó với cha: “Ba, con quyết định . Con thành niên, nên phiền ba nữa.”
Nói , Tần Tương về phòng lấy 200 đồng lúc ba cho, đưa cho Liên Phượng Anh: “Mẹ, đây là tiền dằn đáy hòm lúc cho con khi con lấy chồng, bây giờ con ly hôn , con trả cho .”
Liên Phượng Anh tiền, Tần Tương, sắc mặt hoảng hốt: “Con đây là định nhận nữa ?”
Nga
Tần Tương dở dở : “Đâu chuyện đó ạ, cầm . Còn những của hồi môn khác, con lên huyện cũng cần dùng một ít đồ, tủ quần áo con mang theo, tùy xử lý. Nồi niêu xoong chảo con đều mang , con về phòng thu dọn đồ đạc .”
Cô phòng, Liên Phượng Anh trực tiếp ngây : “Rốt cuộc nó ý gì , cái gì mà phiền gia đình, nó đây là coi nơi là nhà nữa ?”
Tần Bảo Điền căn nhà ở gian bên, nghĩ đến chuyện mấy ngày nay, lập tức hiểu ý nghĩ của con gái. Ông 200 đồng : “Bà trả tiền cho nó , nó một sống dễ dàng, cần dùng tiền nhiều nơi.”
Đây là định quản chuyện nữa, mặc cho Tần Tương tự lo liệu.
“ , còn cần ông .” Liên Phượng Anh trong lòng chút hụt hẫng, cảm thấy con gái chính là để bà quản, nhưng bà là của Tần Tương mà, bà nơi nơi đều vì nó suy nghĩ chẳng lẽ còn sai ? Chẳng lẽ chỉ vì bà thương con trai cả hơn một chút, mà nó xa lánh ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-72.html.]
Liên Phượng Anh phản bác quyết định của Tần Bảo Điền, trực tiếp đẩy cửa , liền thấy Tần Tương đang ngẩn bên mép giường đất. Thấy bà , Tần Tương hỏi: “Mẹ, còn việc gì ạ?”
Liên Phượng Anh há miệng, gì cho : “Con oán trách thiên vị cả chị cả của con ?”
Tần Tương : “Nếu con thì , thể vì con mà đoạn tuyệt quan hệ với họ ?”
“Thế thì …”
Tần Tương : “ , dù họ cũng là con trai con dâu của . Cho dù họ chuyện với con, cảm thấy đ.á.n.h mắng, chuyện nên cho qua, đây đều là chuyện nhỏ, gì vượt qua quan hệ huyết thống. Đối với mà , con thể học đại học, truy cứu cũng vô dụng. đối với con, đây là một nút thắt vĩnh viễn thể gỡ bỏ. Nếu vì họ, con sớm thi đỗ đại học, một cuộc đời khác. Nói chừng trong chuyện con gả cho Vương Tuấn Sinh, chị dâu cả của con còn nhận tiền nữa. Họ cảm thấy hai mươi đồng là nhiều, trực tiếp bán tương lai gấm hoa của con. Để con gả cho Vương Tuấn Sinh, bây giờ trở thành một phụ nữ ly hôn. Nói nghiêm trọng hơn, họ hủy hoại cả đời con, dựa cái gì mà yêu cầu con tha thứ cho những hủy hoại cuộc đời con? Đừng đó là cả chị cả của con, cho dù là hủy hoại cuộc đời con, con cũng sẽ tha thứ.”
Trên mặt cô tuy mang theo nụ , nhưng sự lạnh lẽo trong đáy mắt khiến Liên Phượng Anh rùng .
Liên Phượng Anh vợ chồng con trai cả việc đạo nghĩa, nhưng lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, một bên là con trai trụ cột gia đình, Liên Phượng Anh theo bản năng liền về phía con trai. Bà thở dài : “Đều là do chị dâu cả của con hư hỏng…”
“Không cả của con bày mưu, với cái đầu của chị dâu cả thể nghĩ nhiều chuyện như ?” Tần Tương thấu, chị dâu cả Điền Trung Mai của cô chính là đầu óc vấn đề, nếu hôm đó lúc Thôi Liên Hoa tìm đến, thể đầu óc nóng lên mà lật bài ngửa . Nói đó cả của cô bày mưu, cô tuyệt đối tin.
Tần Tương thấy đến bây giờ còn che đậy cho Tần Quân, cũng lười tiếp. Có câu thế nào nhỉ, sẽ bao giờ đ.á.n.h thức một giả vờ ngủ, cũng như , sẽ bao giờ thuyết phục một tư tưởng cố hữu.
“Mẹ, con quyết định , sẽ đổi, tiền con cũng trả lấy , cũng đừng khuyên con nữa.”
Liên Phượng Anh thấy Tần Tương mềm cứng ăn, liền thử hỏi: “Vậy giới thiệu đối tượng cho con, đến lúc đó hai vợ chồng cùng ở bên ngoài, nếu một con ở bên ngoài, ba con và yên tâm .”
**