Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-03-18 18:33:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả hai đều chẳng quan hệ m.á.u mủ gì với nhà Vương Thanh Sơn. Đinh Tiểu Quyên một khi nổi điên thì thể vứt bỏ cả thể diện mà ầm ĩ lên, nhưng Thôi Liên Hoa thì dám, dù cũng lo cho Vương Tuấn Sinh.

Thái Hồng Diễm cũng bắt đầu mẩy, thậm chí còn buông lời đòi đưa Vương Tuấn Sinh lên đồn công an. Mãi đến khi Vương lão đại kéo Thái Hồng Diễm ngoài, chuyện mới tạm thời yên ắng.

Đinh Tiểu Quyên trừng mắt chằm chằm Thôi Liên Hoa, gằn từng chữ: "Thím Hai, thiếu một hào thì hôm nay cũng để yên ."

Đêm nay định sẵn là một đêm ngủ.

Ba nhà họ Tần đạp hai chiếc xe đạp đến, lúc về vặn hai một xe. Lên xe, khi khỏi làng Vương Gia, Liên Phượng Anh vẫn thể tin nổi, cả cứ bần thần: "Tương Tương thật sự ly hôn ?"

Tần Tương vô cùng thoải mái: "Vâng, ly hôn ."

"Mày còn ." Liên Phượng Anh mặt mày ủ rũ: "Sau sống thế nào đây."

Tần Tương vẫn : "Thì cứ sống bình thường thôi, con còn định thi đại học mà."

Liên Phượng Anh lập tức nổi cáu: "Mày còn nhắc đến chuyện thi đại học! Vương Tuấn Sinh và Thôi Hồng dan díu với , là do mày cứ ầm lên đòi thi đại học ?"

Nghe , Tần Tương sững : "Cho nên cho rằng chúng con ly hôn là tại con?"

"Chắc chắn mày cũng ." Liên Phượng Anh chằm chằm thì chút chột , dám thẳng mắt cô: "Tại tại ả, tại cả đôi đường. Nếu mày ầm ĩ mấy chuyện , cứ sống yên với Vương Tuấn Sinh, thì con hồ ly tinh Thôi Hồng cơ hội chen chân ? Tao từ sớm là con Thôi Hồng loại an phận, thế mà mày cứ nằng nặc đòi chơi với nó. Giờ thì , chồng nó nẫng tay , lúc mày hối hận."

Tần Tương nổi giận: " , con chính là ly hôn đấy. Con cho , cho dù chuyện ngày hôm nay, con cũng sẽ ly hôn."

"Sao mày trở nên như thế , chẳng hiểu chuyện gì cả. Mày ly hôn thì , còn gả cho ai? Mấy thằng ế vợ trong làng còn chê mày sạch sẽ đấy."

Liên Phượng Anh tức điên lên, cảm thấy con gái hiểu nỗi khổ tâm của . Bà Tần Tương : "Sớm muộn gì mày cũng..."

"Được , bà câm miệng !"

Chưa đợi Tần Tương phản bác, Tần Bảo Điền nổi trận lôi đình. Ông dừng xe , sang Liên Phượng Anh đang gác baga: "Bà giỏi giang thế lúc nãy ở nhà họ Vương trút giận lên đầu bọn họ , chỉ bắt nạt nhà. Bà hống hách cái rắm ! Đối xử với con gái ruột thì cay nghiệt, lúc con dâu chỉ thẳng mặt c.h.ử.i cay nghiệt ? Đem hết sự cay nghiệt trút lên đầu con gái, bà tưởng thế là tài giỏi lắm ?"

Liên Phượng Anh sững sờ. Bà ngờ một luôn hiền lành, thật thà như Tần Bảo Điền nổi giận. Hốc mắt bà lập tức đỏ hoe: "... ..."

" cái gì mà ." Tần Bảo Điền quát: "Nhà bọn họ coi con gái gì, để Tần Tương mắt. Bà là đẻ của nó, bà mặt con gái mà những lời như thế, bà gì? Phải ép c.h.ế.t nó bà mới cam tâm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-52.html.]

Tần Tương đầu , thèm . Sống hai đời, cô thừa chính kiến, tính tình nhu nhược. đến hôm nay cô mới nhận , nhu nhược mà đ.â.m d.a.o thì mới thực sự đau đớn.

Liên Phượng Anh rốt cuộc cũng hoảng sợ: "... chỉ lẫy thôi, ép c.h.ế.t nó." Bà về phía Tần Tương, nhưng Tần Tương còn bà nữa.

" chỉ sợ dị nghị nó, sinh viên đàng hoàng theo, . Ở nhà đẻ . Thằng Ba còn lấy vợ nữa..." Giọng Liên Phượng Anh nhỏ dần, nhưng càng thêm phần tủi .

Tần Dương lạnh mặt: "Con định lấy vợ, cũng đừng bận tâm. Cho dù lấy vợ, nếu đến cả em gái con mà cũng chứa chấp nổi, thì dẹp cho sớm, con cũng chẳng thèm."

Nói xong, Tần Dương hô một tiếng: "Bám chắc ." Rồi đạp xe thẳng.

Đêm giao thừa ở vùng quê tối đen như mực. Chiếc đèn pin buộc đầu xe cũng chỉ miễn cưỡng soi đường để lao xuống mương.

Tần Tương túm lấy vạt áo ba, : "Anh ba, thật . Em chẳng sợ gì cả."

Đôi khi, sự hiện diện của trai còn mang cho cô nhiều cảm giác an hơn cả cha . Nhà đẻ ba ở đó, khiến cô hề sợ hãi cuộc sống khi ly hôn.

Tiếng của Tần Dương vang lên trong đêm tối, vô cùng sảng khoái: "Con bé ngốc , ba của em mà, từ nhỏ chúng nhất ."

Tần Tương lập tức bật .

"Mẹ là như đấy, em mà chấp nhặt với bà thì mà tức c.h.ế.t. Em cứ coi như thấy gì , dù trong nhà cũng trọng lượng. Nếu bà vẫn cứ như , em dứt khoát dọn lên huyện mà ở. Cầm 500 đồng đó đủ mua một căn nhà ."

Tần Tương vốn dĩ cũng định ở nhà lâu, liền đáp: "Vâng." Cô Tần Dương lo lắng cho , liền : "Anh ba, hôm nay em thực sự vui."

"Ừ." Tần Dương từ sớm ý định ly hôn của cô. Bây giờ tuy chuyện kết thúc theo cách , nhưng dù cũng đạt tâm nguyện. Lỗi ở Tần Tương, khác bàn tán thì họ cũng lý do để bật .

Tần Tương dang rộng hai tay, lớn. Hai đời nay, đây là đầu tiên cô vui vẻ đến thế: "Em vui quá mất!"

Cảm giác tính toán, lo lắng cho thật sự tuyệt.

Cách đó xa, Liên Phượng Anh thấy tiếng Tần Tương, nhỏ giọng lầm bầm, cau mày cằn nhằn: "Ông nó xem..."

 

Nga

 

Loading...