Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-18 18:32:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên Phượng Anh tuôn một tràng dài khiến đầu óc Tần Tương như nổ tung. Tại một như thế cơ chứ? Cô thật sự tức điên lên . Có một khoảnh khắc, cô thậm chí còn hối hận vì về nhà cầu cứu.

Kiếp hề xảy những chuyện , ba cô vẫn luôn hài lòng về Vương Tuấn Sinh. Mãi cho đến khi chuyện giữa Vương Tuấn Sinh và Thôi Hồng vỡ lở, ba mới về phía cô.

dường như cô bỏ qua một vấn đề cốt lõi. Lúc đó là những năm năm 2000, ngay cả vùng nông thôn cũng phát triển vô cùng nhanh ch.óng. Ba cô nhờ cô mà cũng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, hiểu rằng những chuyện như thể dung thứ. Còn hiện tại mới chỉ là đầu thập niên 80, những con từng xa, nhiều đời bám trụ ở vùng quê chấp nhận chuyện ly hôn quả thực là một việc khó hơn lên trời.

Huống hồ trong mắt họ, Vương Tuấn Sinh là sinh viên đại học, tương lai sẽ cán bộ. Gả nhà họ Vương chẳng khác nào chuột sa chĩnh gạo, rơi hũ vàng. Con gái học nhiều chữ nghĩa gì, chẳng cuối cùng cũng chỉ để tìm một tấm chồng ? Đã tìm nhà chồng mà còn ầm ĩ thì đúng là loại điều.

Trong lòng Tần Tương dâng lên một nỗi bi thương chua xót. Cô mặt : "Con chuyện với nữa."

"Tại thể ?" Liên Phượng Anh sang mắng Tần Dương: "Con hùa theo nó càn!"

Tần Dương nhíu mày: "Người nhà họ Vương vì chuyện mà đến tìm ?"

Tần Tương sững sờ, sang .

Liên Phượng Anh đáp: "Đến ! Con dâu nằng nặc đòi thi đại học, thể đến ? Người chẳng sẽ hỏi chúng dạy dỗ con cái kiểu gì ? Con còn ly hôn, là sợ cái mặt già của ba đủ đúng ? Tóm , đồng ý cho con ly hôn. Đã kết hôn thì chuyện ly hôn gì sất. Con đừng học thói hư tật của mấy kẻ thành phố, gì, rắp tâm bất lương. Tuấn Sinh tiền đồ, nhà họ Vương cũng đối xử với con, rốt cuộc con còn điểm nào hài lòng mà cứ nhất quyết ầm ĩ lên thế?"

Nói đến đây, nước mắt Liên Phượng Anh tuôn rơi lã chã: "Mẹ xin con đấy, bớt loạn . Mẹ thật sự chịu hết nổi . Con thể để cho bớt lo lắng một chút ? Con lúc chồng con hạ giọng hỏi , cái mặt già của chẳng giấu cho đỡ nhục ."

Nhìn dáng vẻ của , Tần Tương cảm thấy vô cùng bất lực. Qua lời , cô cũng đoán Thôi Liên Hoa đến tìm công tác tư tưởng. Chẳng rót tai cô những lời gì mà khiến bà kích động đến mức .

Tần Tương thở dài: "Mẹ , đối với con thì ghê gớm lắm, năng cũng hùng hồn lắm. Nếu dùng cái sự ghê gớm để đối phó với Cả, chị dâu Cả, thì liệu bắt nạt đến mức chỉ lóc ?"

Liên Phượng Anh gào lên: "Chuyện đó giống !"

"Đối với con thì đều giống cả." Từ ngày trọng sinh đến nay, Tần Tương luôn kiểm soát tính khí của . Khi đối mặt với nhà họ Vương, cô thể nhẹ nhàng bâng quơ chọc tức bọn họ, đó là vì cô thèm để tâm đến họ, coi họ là một nhà. còn ba cô thì ? Ngay cả một cơ hội giải thích cũng cho con cái , vội vàng kết luận chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-32.html.]

Mãi cho đến kiếp , khi rõ Vương Tuấn Sinh những chuyện đồi bại gì, tẩu tán bao nhiêu tài sản, cô mới chịu tin, mới lóc than thở rằng mù mắt. Chẳng lẽ kiếp cũng đợi đến lúc đó mới lóc hối hận ? là cuối cùng cô cũng chịu thiệt thòi, nhưng còn thời gian mất thì ? Cô đ.á.n.h mất cả một đời ở kiếp , từ đầu, tại cô còn chịu đựng ấm ức để thành cho kẻ khác?

Tay Tần Tương run lên bần bật. Cô thẳng , gằn từng chữ: "Mẹ coi trọng thể diện hơn bất cứ thứ gì, hơn cả tiền đồ và vận mệnh của con gái . Năm ngoái lúc con thi đại học, tại con tiêu chảy? Là vì ăn cơm do chị dâu Cả nấu! Mẹ mặc kệ những chuyện đó, chỉ cảm thấy mất mặt. Mẹ tin lời chị dâu Cả, con tiếp tục học, hận thể lấy cái c.h.ế.t để ép buộc, vội vã gả tống con . Bây giờ con ly hôn, sợ mất mặt. Con trai, con dâu đè đầu cưỡi cổ , thấy mất mặt. Con gái mới một câu, thấy mất mặt. Nếu như , lúc dìm c.h.ế.t con luôn cho xong!"

Những lời của cô khiến Liên Phượng Anh sợ ngây . Một lúc lâu , bà trừng mắt Tần Tương: "Mày còn là con gái tao ?"

Tần Tương hất tay Ba đang cố kéo , lạnh lùng đáp: "Nếu vẫn cứ khăng khăng như , lẽ con là con gái nữa ."

"Tần Tương, em đừng bậy." Tần Dương cô, nghiêm giọng: "Chuyện em cứ suy nghĩ cho kỹ, rõ ràng với ba . Ly hôn chuyện ngày một ngày hai, chúng bàn bạc cẩn thận."

Tần Tương lời nào, lưng bước thẳng ngoài: "Vậy cứ quyết định thế , coi như hôm nay con từng về đây."

Vừa bước khỏi phòng, cô thấy ba đang giữa sân. Cô đầu định thẳng cổng thì Tần Bảo Điền lên tiếng hỏi: "Con thật sự ly hôn?"

Tần Tương gật đầu: "Vâng, con ly hôn, con thi đại học."

Tần Bảo Điền: "Nếu nhà họ Vương đồng ý cho con thi đại học, con sẽ ly hôn nữa chứ?"

Tần Tương bật chua chát: "Ba nghĩ bọn họ thể đồng ý ?"

Tần Bảo Điền hiểu: "Tại đồng ý? Con chí hướng thi, nếu thi đỗ thật thì nhà họ Vương cũng nở mày nở mặt cơ mà."

"Bởi vì nếu con đỗ đại học, bọn họ sẽ cảm thấy thể kiểm soát con nữa, thể đè đầu cưỡi cổ con nữa." Tần Tương thở hắt một : "Ba , rốt cuộc chuyện sẽ đến con cũng tính kỹ. Ba cứ coi như ."

thấu , ở cái thời đại , ly hôn quả thực là một việc quá khó khăn. Vốn dĩ cô cũng định cho ba sớm như , nhưng ngờ lén. Nếu cô thật sự đem chuyện với nhà họ Vương, thì chuyện sẽ rắc rối to.

Nga

 

 

Loading...