Tần Quân mím môi: "Chú mày còn kết hôn, ba cũng còn trẻ, chuyện bây giờ là quá sớm..."
Tần Dương ho khan một tiếng, Tần Quân lập tức im bặt, dám tiếp. Anh chút vui, cảm thấy uy tín của cả như chẳng còn chút nào, liền bất chấp tất cả mà : "Vậy chú mày thế nào?"
"Chuyện phụng dưỡng ba ..."
Tần Dương còn dứt lời thì Tần Bảo Điền từ bên ngoài bước . Ông hai đứa con trai, dõng dạc : "Ba còn trẻ, cần các phụng dưỡng."
Tần Quân vội vàng xòa: "Ba, phụng dưỡng ba thì tụi con vẫn luôn sẵn lòng mà."
" cần." Tần Bảo Điền chán ghét xua tay: "Mau dẫn vợ cút . Không việc gì thì đừng vác mặt đến nhà cũ nữa. Anh thừa dịp nhà đến ức h.i.ế.p , đứa con trai bất hiếu như ."
Tần Bảo Điền là như , hoặc là lên tiếng, một khi mở miệng thì mấy đứa con trai ai dám cãi nửa lời. Chỉ vài câu ngắn gọn, ông định đoạt xong xuôi chuyện.
Được miễn nghĩa vụ phụng dưỡng, Tần Quân là vui mừng nhất, vội vàng nịnh nọt: "Ba, vẫn là ba thương con trai nhất, con trai sống khó khăn."
Tần Bảo Điền khinh khỉnh đáp: "Biết khó khăn thì cố gắng mà ăn. Cút ."
Đợi Tần Quân dẫn vợ con khuất, Tần Bảo Điền con thứ ba và Tần Tương đang , phẩy tay : "Giải tán hết ."
Cả nhà bước trong, khóe mắt Liên Phượng Anh vẫn còn đỏ hoe.
Tần Tương thuận miệng cằn nhằn vài câu, kết quả là bà đó thở vắn than dài, còn sang trách ngược Tần Tương: "Con dù cũng lấy chồng , còn trông cậy mấy đứa trai chống lưng cho. Mẹ chịu chút ấm ức cũng chẳng , trong nhà cũng chẳng gì để cho tụi nó, tụi nó thích ầm ĩ thì cứ để tụi nó . Con đừng gây căng thẳng với tụi nó."
Những lời Tần Tương cả ngàn , căn bản thèm để trong lòng, ngược còn vặn hỏi: "Với cái kiểu của Cả, nếu con thật sự chịu ấm ức, con còn trông cậy chắc?"
Liên Phượng Anh cãi con gái, chỉ đành nhấn mạnh: "Dù thì con cũng đừng xen chuyện . Bọn nó thế nào cũng là Cả, chị dâu Cả của con. Vừa con cho bọn nó xuống đài , chê cho."
Tần Tương cũng nổi cáu: "Ý là con lo chuyện bao đồng chứ gì?"
Liên Phượng Anh đáp: "Con lấy chồng thì xen mấy chuyện , ảnh hưởng đến danh tiếng của con. Con gái gả như bát nước hắt , con nhớ kỹ điều đó."
Câu khiến Tần Tương tức giận đến mức ngoắt bỏ . Tần Dương vội vàng đuổi theo ngoài, hạ giọng hỏi: "Sao tự nhiên em về giờ , chuyện gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-31.html.]
Nghe câu hỏi , hốc mắt Tần Tương bỗng nóng lên. Ba ruột thịt chẳng ai thèm hỏi cô câu đó, mà Ba ngay. Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ngập ngừng: "Anh Ba, nếu em ly hôn, ủng hộ em ?"
Vừa thấy thế, hai mắt Tần Dương lập tức trợn trừng lên: "Vương Tuấn Sinh bắt nạt em là nhà họ Vương bắt nạt em? Để tìm bọn họ tính sổ!"
Nói , Tần Dương hùng hổ định xông ngoài. Tần Tương vội vàng kéo : "Anh Ba, em hết ."
Tần Dương nhíu mày: "Vào nhà ."
Nga
Tần Tương liếc về phía nhà chính. Ba cô đang cằn nhằn cô. Đối với , đôi khi Tần Tương cảm thấy vô cùng bất lực. Nói bà thương con thì đúng, năm ngoái lúc cô lấy chồng, bà lóc lau nước mắt, tốn bao nhiêu công sức khuyên nhủ cô. bà thương con, thì bà cứ để cho con dâu đè đầu cưỡi cổ bắt nạt.
Hai em bước phòng của Tần Dương. Lúc , Tần Tương mới lấy bức thư đưa cho . Tần Dương xong, lửa giận bốc lên ngùn ngụt tận đỉnh đầu: "Nó dám nuôi gái bên ngoài ?"
Tần Tương Ba hiểu lầm, liền giải thích ngọn ngành sự việc, đồng thời kể luôn thái độ của nhà họ Vương khi cô thi đại học: "Chuyện bức thư , em tin là Vương Tuấn Sinh dám bậy bên ngoài . Anh cùng lắm chỉ là thích tận hưởng cái cảm giác khác ái mộ thôi. qua chuyện thi đại học, em cũng rõ bộ mặt thật của cả nhà bọn họ . Em cũng suy nghĩ kỹ. Bây giờ bọn họ dám đối xử với em như , đợi Vương Tuấn Sinh nghiệp, thật sự cán bộ , chẳng cả nhà bọn họ sẽ đè đầu cưỡi cổ, chủ cuộc đời em ?"
Tần Dương xong, nhíu mày suy nghĩ một lát hỏi: "Em hạ quyết tâm ly hôn ?"
Tần Tương nghiêm túc gật đầu, kiên định đáp: "Em hạ quyết tâm ly hôn."
Nào ngờ Tần Tương dứt lời, cánh cửa phòng đẩy tung . Liên Phượng Anh sững ở cửa, gắt lên: "Không ly hôn!"
Liên Phượng Anh Tần Bảo Điền mắng vài câu, vốn định sang dỗ dành con gái, ngờ thấy con gái đòi ly hôn chỉ vì chuyện thi đại học. Thế thì còn thể thống gì nữa! Ở cái chốn đồng quê gì chuyện ly hôn, phụ nữ ly hôn thì sống nổi!
Bà lao tới túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tần Tương: "Thảo nào chồng con bảo con ở nhà mẩy đòi thi đại học. Hóa là thật! Con còn dã tâm ly hôn nữa cơ đấy!"
Vừa , Liên Phượng Anh lóc, đ.ấ.m thùm thụp Tần Tương: "Con thử xem con rốt cuộc cái gì? Nhà ai đứa con gái mới lấy chồng một năm đòi ly hôn? Con sợ mất mặt nhưng ba còn cần cái mặt để sống! Con xem con rốt cuộc thế nào? Không ầm ĩ lên thì con khó chịu trong đúng ?"
Nghe những lời , Tần Tương cũng bốc hỏa. Cô hất mạnh tay , thẳng mắt bà: "Cho nên, cũng đồng ý cho con thi đại học?"
"Không đồng ý!" Liên Phượng Anh tỏ vô cùng cố chấp trong chuyện . Bà trừng mắt Tần Tương: "Quả nhiên con vẫn từ bỏ ý định. Cái kỳ thi đại học đó là thứ con thể thi đỗ ? Học phí từng năm tốn tiền chắc? Trước khuyên can mãi con mới chịu thôi nhắc tới nữa, bây giờ lấy chồng một năm còn lôi chuyện gì? Người nhà họ Vương chỗ nào với con? Không cho con ăn cho con uống? Tuấn Sinh tiền đồ như thế, con cần thiết mấy chuyện buồn nôn ?"