Đồng thời, Thôi Liên Hoa cảm thấy may mắn. Ít nhiều gì hôm qua bà cũng sang thôn Tần Gia đ.á.n.h tiếng với chị dâu của Tần Tương. Lúc đó, chị dâu Tần Tương còn vỗ n.g.ự.c đảm bảo chắc chắn sẽ thuyết phục chồng . Cho nên lúc , bà lo lắng chuyện Tần Tương bỏ về nhà đẻ.
Thôi Liên Hoa an ủi con trai: "Con cứ coi như để nó giải sầu . Bây giờ trong đầu nó chỉ khăng khăng một mực tham gia thi đại học, chúng càng ngăn cản thì nó càng coi chúng như kẻ thù. Chi bằng cứ để nó về nhà đẻ, nhà bên đó loại lý lẽ, thể để mặc nó mẩy ? Đến lúc đó, ba với chị nó khuyên nhủ vài câu, chuyện phỏng chừng cũng êm xuôi thôi."
Nhớ lúc ban đầu khi bà đến nhà họ Tần cầu hôn, Tần Tương chẳng cũng đang ầm ĩ đòi học đó ? khi bà bày điều kiện , chị dâu cả nhà họ Tần là đầu tiên xiêu lòng, đó cùng bà và bà mối xúm thuyết phục Tần Tương, thế là hôn sự chẳng thành công ?
Trong lòng Thôi Liên Hoa đắc ý, nhưng ngoài mặt tỏ vẻ vô cùng chân thành: "Đến thời khắc mấu chốt thì lời của nhà đẻ vẫn là trọng lượng nhất, con cứ chờ xem. Bây giờ con mà theo, tưởng con cố ý ép uổng. Cứ để nhà nó khuyên nhủ , qua vài ngày nữa con xách theo chút bánh trái, quà cáp mang từ thủ đô về sang đó chúc Tết, nhà họ Tần cũng chẳng bắt bẻ con câu nào ."
"Con ." Vương Tuấn Sinh tâm phiền ý loạn, trong lòng vẫn canh cánh nỗi lo về bức thư .
Thấy Tần Tương khuất bóng, Vương Tuấn Sinh vội vàng về phòng tìm kiếm, nhưng lục tung cả căn phòng lên vẫn thấy bóng dáng bức thư . Anh khỏi bực , cảm thấy Tần Tương căn bản là hề tin tưởng .
Anh còn một nỗi lo sợ khác, đó là sợ Tần Tương sẽ lấy bức thư cớ sinh sự, đến lúc đó mới thật sự là trăm cái miệng cũng cãi .
——
Thôn Tần Gia cách làng Vương Gia mười hai dặm, cách tính là gần, bộ cũng mất cả tiếng đồng hồ, đạp xe thì mất nửa tiếng. Nhà họ Vương tuy xe đạp, nhưng Tần Tương thèm , cứ thế bộ hướng về nhà đẻ.
Đã đến những ngày cuối năm, qua đường cũng đông đúc hơn. Đi nửa đường, cô còn tình cờ gặp hai bạn học cũ. Năm đầu tiên thi đại học đỗ, năm ngoái họ học một năm thì đỗ trường cao đẳng, giờ cửa ai cũng thể tự hào xưng một tiếng sinh viên.
Khi thấy Tần Tương, hai bạn học vô cùng kinh ngạc, đồng thời cũng tỏ vẻ tiếc nuối: "Lúc học giỏi chăm chỉ như thế, bọn đều đinh ninh là chắc chắn sẽ đỗ, ai ngờ tiêu chảy nên lỡ dở. Trước đây giáo viên chủ nhiệm của chúng còn tiếc hùi hụi, bảo rằng mà học một năm thì tuyệt đối sẽ đỗ đại học, kết quả là đột ngột lấy chồng."
Một bạn học khác rõ cảnh nhà chồng cô, liền lên tiếng: "Vương Tiếu là em chồng đúng ?"
Tần Tương mỉm đáp: "Trước mắt thì là ."
Người bạn học ẩn ý trong lời của cô, cứ thế tiếp tục: "Mặc dù nay quan hệ giữa và cô vốn dĩ gì, nhưng tớ vẫn cho , nhân cách của cô thật sự chẳng gì . Ở trường cô , ý tứ là cho dù tham gia thi đại học thì cô cũng cách cho thi trượt. Cũng cô lấy cái sự tự tin đó nữa."
Nghe , Tần Tương ngẩn : "Cô thật sự như ?"
"Thật sự như đấy." Người bạn học tên Trương Hồng Mai tỏ vẻ bất bình, vốn chướng mắt loại như Vương Tiếu: "Lúc đó cô chính miệng thế, vẻ mặt còn đắc ý, cứ như thể đang nắm giữ bí mật động trời nào đó . Hồi mùa hè tớ định với , nhưng vội vàng lên trường nên kịp tìm . Dù thì mặc kệ thế nào, cũng nên cẩn thận cô một chút."
Tần Tương , vội vàng lên tiếng cảm ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-28.html.]
Sau khi chia tay bạn học, Tần Tương suy ngẫm về chuyện .
Rốt cuộc Vương Tiếu thể cách nào để khiến cô thi trượt chứ?
Mang theo một bụng đầy nghi vấn, Tần Tương bước địa phận thôn Tần Gia.
Thôn Tần Gia cũng xấp xỉ làng Vương Gia, chủ yếu là đồng bằng. Vì gần sông nên mấy cái ao hồ, nguồn nước khá dồi dào, mỗi năm đều thể trồng thêm một ít lúa nước.
Thời tiết , hoa màu đồng chủ yếu là lúa mì vụ đông. Trận tuyết rơi mấy hôm giống như đắp lên cánh đồng một lớp chăn bông dày cộm. Hôm nay thời tiết , tuyết tan bớt, để lộ những mầm lúa mì xanh mướt, trông tràn đầy sức sống.
Nga
Lúc ngoài đồng gần như ai, Tần Tương thẳng trong thôn mới bắt gặp làng.
Nhìn thấy Tần Tương, ít lên tiếng chào hỏi: "Ây da, vợ cán bộ về đấy ."
"Cô học sinh cấp ba về ."
"Tần Tương về một thế , sinh viên nhà cháu ?"
Có lẽ vì mang theo bộ lọc thiện cảm với chính quê hương , nên lúc thấy trong thôn, Tần Tương vẫn cảm thấy vui vẻ.
Thôn Tần Gia đa là họ Tần, trưởng thôn cũng mang họ Tần, uy vọng trong làng.
Kiếp , khi chuyện giữa cô và Vương Tuấn Sinh vỡ lở những năm năm 2000, trong thôn tin còn nhờ trưởng thôn đến hỏi xem cô cần giúp đỡ gì . Mặc dù cần dùng đến, nhưng phần tâm ý đó Tần Tương luôn ghi tạc trong lòng.
Tần Tương mỉm đáp: "Anh đang ở nhà ạ, cháu về thăm ba cháu ."
Suốt dọc đường đều như , gặp mặt thì chào hỏi một tiếng, cũng thật sự tò mò đào bới nguyên nhân đến cùng.
Thôn Tần Gia ở hướng Tây Nam của làng Vương Gia, nhà cô ở đầu thôn phía Đông, nên khi làng, cô bộ thêm mười mấy phút nữa mới tới nơi.