Cô Ninh Tố Mai lộ rõ vẻ vui mừng, nhưng vẫn dặn dò thêm: “Chiều nay chúng sẽ tính toán một nữa cho chắc chắn. Dù Thanh Hoa thì các trường khác ở thủ đô cũng đều tuyệt vời.”
Nếu Tần Tương một lòng kinh doanh, cô Ninh đề cử cô Đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân . Tần Tương gật đầu: “Dạ, em hiểu ạ.”
Hồi mới trọng sinh, Tần Tương chỉ nghĩ đỗ đại học là , dù là đại học cao đẳng cũng xong, miễn là cái bằng. Sau đó cô nghĩ học ở Đại học tỉnh cũng , gần cửa hàng của . chính cô cũng ngờ đạt điểm cao như ở kỳ thi sơ tuyển, thế là trong lòng cô nảy sinh những ý định khác. Cô chỉ quanh quẩn ở tỉnh nhà nữa.
Cô đến thủ đô để vẫy vùng một phen. Kiếp , mãi đến năm 2000, Vương Tuấn Sinh mới mở rộng kinh doanh đến thủ đô, nhưng trụ sở chính vẫn đặt ở Thâm Quyến, nên thời gian cô ở thủ đô thực sự nhiều. cô chợt nhớ đến những căn nhà tứ hợp viện ở thủ đô, mỗi căn đều giá trời, tại cô tranh thủ lúc giá còn rẻ mà mua lấy một căn?
Nghĩ đến đây, Tần Tương cân nhắc kỹ về việc kinh doanh của , thấy chuyển đến thủ đô cũng là một lựa chọn tồi. Vì thế, khi suy nghĩ thấu đáo, cô quyết định chọn Thanh Hoa. Đương nhiên, nguyện vọng hai cô sẽ chọn Đại học tỉnh, nếu Thanh Hoa thì ở tỉnh thành cũng chẳng .
Thức ăn bưng lên, ăn trò chuyện vui vẻ. Buổi chiều, các thầy cô đưa Tần Tương về văn phòng để cô chép bài của đối chiếu với đáp án. May mà trí nhớ Tần Tương , mỗi bài xong cô đều xem một lượt nên việc quá khó khăn. Tuy nhiên, với các môn như Chính trị Ngữ văn, những chỗ cô nhớ hết bộ câu chữ, chỉ thể ghi các ý chính.
Cuối cùng, điểm của Tần Tương các thầy cô tính toán là 630 điểm, cao hơn 8 điểm so với con cô tự tính lúc sáng. Cô Ninh càng thêm phấn khởi: “Chúng chấm khắt khe mà vẫn điểm , cô tin chắc em sẽ đỗ Thanh Hoa.”
Thầy Hạ bên cạnh cũng góp lời: “ , thành tích thế thì chọn trường top đầu, học thì vẫn nên đến thủ đô em ạ.”
Tần Tương sờ mũi gì, vì thực tế nguyện vọng hai cô chỉ chọn Đại học tỉnh mà thôi.
Tối đó Tần Tương vẫn ở nhà khách. Tần Hải ghé qua thăm và hỏi thăm tình hình tính điểm, đó dặn: “Lúc nào rảnh em gọi điện về cho ba nhé, ông cũng đang mong tin em lắm đấy.”
Tần Tương gật đầu: “Vâng, em ạ.” Chỉ cần gọi cho thì gọi cho ba cô chẳng ngại gì.
Cô cùng Tần Hải ăn tối, cứ gặng hỏi mãi về tình hình ở tỉnh thành. Nghe hỏi , Tần Tương đoán hai bắt đầu d.a.o động. Kiếp , hai nghỉ việc để ngoài kinh doanh từ khi nào nhỉ? Hình như là lúc chị dâu mất việc, cả nhà dồn hết vốn liếng mở một tiệm tạp hóa cho chị trông coi. Sau đó đến đầu thập niên 90, hai cũng nghỉ việc, hai vợ chồng dồn sức mở một cửa hàng nhỏ. Sau cửa hàng đó phát triển thành siêu thị lớn nhất huyện, họ mở rộng thêm mà chỉ tập trung quản lý siêu thị đó, cả gia đình bốn sống hạnh phúc.
Tần Tương hỏi: “Anh hai, đang dự định gì ạ?”
“Cũng , nhưng cần suy nghĩ thêm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-241-huong-ve-thu-do.html.]
Tần Tương ép, chỉ kể thêm về những đổi ở tỉnh thành chứ gì thêm. Sau khi tiễn hai về, cô dùng điện thoại của nhà khách gọi về cho bí thư thôn. Lúc trời vẫn tối hẳn, đồng về chắc cũng cơm nước xong.
Bí thư Tần tiếng Tần Tương thì hào hứng : “Hôm nay các cháu ước tính điểm ?”
Tần Tương ngẩn , đáp: “Vâng ạ, tính điểm xong nên cháu gọi về hỏi thăm tình hình ở nhà.”
“À, chuyện là thế .” Bí thư Tần chút khó xử: “Ba cháu lúc chắc nhà . Mấy ngày nay ông dẫn mấy thanh niên trong thôn xây nhà thuê .”
“Xây nhà ạ?” Tần Tương ngạc nhiên.
Bí thư Tần giải thích: “Thì dạo đời sống bà con khấm khá hơn một chút, tranh thủ lúc nông nhàn nên sửa sang nhà cửa để cưới vợ cho con cái. Ba cháu tổ chức mấy đứa thanh niên nhận việc thêm. Anh hai cháu cũng đấy, giờ chắc vẫn về . Hay là để bác gọi cháu máy nhé?”
Tần Tương vội vàng từ chối: “Thôi ạ, để khi khác cháu gọi .”
Nga
Cô điên mới gọi cho , để bà mở miệng đòi hỏi ? Nhớ đến và con Điền Trung Mai, Tần Tương chỉ lạnh. Dù thi xong cô cũng chẳng về cái làng đó chút nào.
Sáng hôm , Tần Tương đến trường nộp đơn đăng ký nguyện vọng. Nhìn cô tên Đại học Thanh Hoa, thầy Hạ chút lo lắng: “Lỡ nguyện vọng một trúng tuyển mà nguyện vọng hai họ nhận thì ?”
“Phỉ phui cái mồm thầy, điểm thế mà đỗ thì ai đỗ nữa.” Cô Ninh vui cắt lời: “Đề năm nay khó hơn kỳ thi sơ tuyển nhiều, lúc đó Tần Tương hơn 600 điểm thứ hai mươi mấy tỉnh , chắc chắn kết quả sẽ còn hơn.”
Sau đó, cô Ninh thấy Tần Tương tên Đại học tỉnh ô nguyện vọng hai. Còn nguyện vọng ba, cô cũng để trống mà điền tên một trường đại học danh tiếng khác ở tỉnh lân cận.
---