Tần Tương thoáng qua vui vẻ: “Cô giáo, trường thi chính là trường tiểu học gần đó, gần.”
Ninh Tố Mai gật gật đầu, cũng cao hứng, trường thi gần thì buổi sáng cũng cần vội vàng hấp tấp, thể ngủ thêm một lát, cô quan tâm : “Gần đây ôn tập thế nào?”
Nga
“Cũng tệ lắm.” Tần Tương lấy bài thi hàng ngày cho cô xem, đó chữ chi chít.
Ngữ văn, Toán, Ngoại ngữ là thế mạnh của Tần Tương, cô mấy lo lắng, điều duy nhất lo lắng chính là Hóa học, Vật lý và Chính trị.
Vì thời gian hạn, thời gian dành cho việc học Chính trị còn đủ nhiều, cho nên thi thử cô chỉ đạt 70 điểm môn Chính trị.
Ninh Tố Mai còn thêm điều gì đó, nghĩ đến ngày mai đều dự khảo, liền khẽ: “Thôi, cách thi đại học còn một tháng, cứ trau dồi bổ sung , chuyện gì thì thi xong dự khảo .”
Dự khảo chính là chướng ngại vật của kỳ thi đại học, thể bước trường thi đại học phụ thuộc kỳ dự khảo.
Thời gian thi dự khảo và chế độ thi đều giống như thi đại học.
Vào tối đó Tần Tương sớm giấc ngủ, xuống bao lâu thở liền đều đặn. Ninh Tố Mai dở dở , vốn dĩ cô chuẩn sẵn kịch bản an ủi Tần Tương thế nào, kết quả trực tiếp cần, ngủ ngon.
Đối với học sinh như , Ninh Tố Mai thể nào thích, cô lắc đầu nhưng cũng thể ngủ, còn ngoài cùng các chủ nhiệm lớp khác bàn bạc một chút chuyện ngày mai.
Dự khảo, quan trọng nhất.
Sáng sớm hôm Ninh Tố Mai gọi dậy.
Đi đại sảnh tập hợp, nhận từng giấy báo dự thi, đó từng tự giải quyết bữa sáng, xuất phát sớm khi thi.
Một trường thi ở xa thậm chí còn kịp ăn sáng vội vàng chạy , đợi khi tìm vị trí tùy tiện ăn hai miếng.
Trường thi của Tần Tương gần, cho nên vội vàng, nhanh chậm đến tiệm cơm quốc doanh gần đó giải quyết bữa sáng.
Người thời đại thật thà, mở cửa hàng ăn dùng nguyên liệu cũng giống đời nhiều cái đều là công nghệ và thực phẩm sống, nguyên liệu nấu ăn đa vẫn an . để đảm bảo an , Tần Tương vẫn tiệm cơm quốc doanh.
Những khác đều là tốp năm tốp ba, nhưng Tần Tương vì học ở trường, quen thuộc với các bạn học khác, cho nên chỉ thể độc lai độc vãng.
Đến bên ngoài trường thi, Tần Tương bất ngờ thấy Vương Tiếu, lúc Vương Tiếu cũng giống như các thí sinh khác, trong tay cầm một quyển sách đang học tủ.
Cái vận rủi quỷ quái .
Thoáng thấy Tần Tương, Vương Tiếu theo bản năng liền chen đám đông, ý đồ tránh xa Tần Tương. Nào ngờ vì đường, chân loạng choạng, trực tiếp “a” một tiếng ngã xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-214.html.]
Tần Tương vui vẻ, cái thật đúng là ứng với câu của thầy Kỳ ‘đôi khi vận khí xui xẻo thì chuyện ngoài ý gì cũng thể xảy .’
Vương Tiếu hổ là học sinh của thầy Kỳ, thật sự một thí nghiệm viên đủ tư cách.
Tần Tương nở nụ , Vương Tiếu c.ắ.n môi từ mặt đất dậy, căm giận bất bình về phía Tần Tương.
Cô liền hiểu, Tần Tương rốt cuộc gì mà đắc ý, chỉ là một phụ nữ ly hôn tiếng thôi, cố tình Ninh chủ nhiệm còn coi Tần Tương như bảo bối, chừng thật sự sẽ như lời thầy Kỳ , xảy chuyện ngoài ý mới .
Vương Tiếu dám , bài học lịch sử vẫn còn đó, cô sợ Tần Tương đ.á.n.h cô .
Tần Tương thật sự thể .
Rất nhanh đến giờ mở trường thi, Tần Tương mỉm chân thành với Vương Tiếu, đó thong dong tự tin trường thi.
Vương Tiếu bóng lưng cô c.ắ.n môi, một một cầu nguyện: Cầu cho Tần Tương gặp xui xẻo .
Rất đáng tiếc, Tần Tương trong thời gian học tập nỗ lực, thời gian tìm thời gian học tập, hơn nữa nền tảng , còn tích lũy từ đời , học vững chắc. Trận thi đầu tiên là Ngữ văn, đối với Tần Tương mà còn tính nhẹ nhàng, văn cũng trôi chảy.
Thi xong , bất ngờ thấy Vương Tiếu từ phòng học bên cạnh , Tần Tương nhiệt tình : “Đồng chí Vương Tiếu thi thế nào ?”
Vương Tiếu khập khiễng chạy trối c.h.ế.t.
Ba ngày thi bảy môn, thời gian c.h.ặ.t chẽ, nhưng cũng thời gian nhàn rỗi.
Tần Tương cũng dám lơ là, dành hết thời gian rảnh rỗi hiếm hoi để học tập.
Ninh Tố Mai cùng phòng với cô nhịn : “Em em nếu cứ thanh thản định ở trường học tập, cần đến lúc cố gắng.”
Thông thường trong lúc thi cử, giáo viên đều sẽ yêu cầu học sinh học tủ, điều chỉnh tâm thái mới là quan trọng nhất.
Tần Tương cần điều chỉnh tâm thái, cô thiếu chỉ là thời gian, cho nên cô : “Ninh lão sư, lúc cố gắng cũng khá .”
Cô cũng dám với Ninh lão sư là cô tính toán đăng ký thi đại học thủ đô, đại học thủ đô cố nhiên , nhưng cách đại bản doanh của cô quá xa, thủ đô đối với cô mà cũng mấy quen thuộc, Tần Tương còn suy xét kỹ.
Ninh Tố Mai : “Được, em cứ học , cô quấy rầy em.”
Làm chủ nhiệm giáo d.ụ.c cũng nhiều công việc, ngoài thi cử cô là tổng chỉ huy, cho phép xảy một chút sai lầm, cho nên xong Ninh Tố Mai liền ngoài, cũng trông chừng học sinh ngoài chạy loạn, một khi xảy vấn đề dự khảo thi qua , thì phiền phức lớn.