Mấy cô nhân viên cửa hàng chút sợ hãi, tránh sang một bên dám động đậy.
Tần Tương đối phương, lạnh lùng : “Xin , cửa hàng chúng thuê ba năm, nếu hứng thú thì mời ba năm .”
Lưu Hồng Cường thấy cô điều, tức khắc sa sầm mặt mày, đôi mắt chằm chằm mặt Tần Tương một cách càn: “Được thôi, ba năm cũng , nhưng tiên cô vợ .”
Hắn dứt lời, mấy gã đàn ông theo phía cũng rộ lên đầy vẻ bỉ ổi.
Tần Tương cảm thấy ghê tởm trong lòng, nhưng cô cũng lúc nên đối đầu trực diện. Bên bốn gã đàn ông, còn bên cô chỉ năm phụ nữ, đ.á.n.h chắc chắn , mà hạng e rằng cũng chẳng thèm đạo lý.
Cô tiến về phía gã đàn ông đó. May mắn là mấy gã đang ngay cửa, Tần Tương bước tới, thẳng đối phương, bất thình lình nhấc chân đá mạnh một cái, đá văng gã ngoài. Ngay đó, cô nhanh ch.óng đóng sầm hai cánh cửa .
Thấy bốn nhân viên cửa hàng vẫn còn đang ngẩn , cô vội hô lên: “Còn mau đây giúp một tay!”
“Ơ... !”
Đàm Tú và mấy khác vội vàng chạy giúp sức chặn cửa, cuối cùng cũng cài then cửa chắc chắn.
Bên ngoài, Lưu Hồng Cường nào ngờ một phụ nữ đá cho một cú, tức đến nổ đom đóm mắt, giơ chân đạp cửa rầm rầm: “Con nhỏ cũng ghê gớm đấy, mau mở cửa ! Xem ông đây dạy dỗ cô thế nào!”
Tần Tương lúc mà mở cửa mới là kẻ ngốc, cô chỉ mong bên ngoài thấy mà nhanh ch.óng báo đồn công an.
là hạng nào cũng . Đợi Tam ca về, nhất định tìm một xuất ngũ bản lĩnh đến trấn giữ cửa hàng, nếu chẳng ngày nào kẻ đến quấy rối.
Cô vốn sợ mấy hạng , đ.á.n.h thì chắc họ dám, dù họ cũng ăn ở đây. nếu họ đập phá quần áo trong tiệm thì cô sẽ xót đứt ruột.
lúc , bên ngoài đột nhiên tiếng quát lớn: “Các cái gì đấy? Muốn c.h.ế.t ?”
Tần Tương sửng sốt, vội chạy đến bên cửa sổ , thấy ông Cát đang hầm hầm giận dữ mấy gã thanh niên . Đứng cạnh ông chính là cháu họ Mạnh Hoài Khanh, cùng với bốn vệ sĩ áo đen sừng sững trông vô cùng đáng sợ.
Tần Tương lập tức hết sợ, cô chủ động mở cửa. Lưu Hồng Cường thấy cô thì định mắng: “Con nhỏ ...”
Tần Tương chẳng buồn để ý đến , chỉ về phía Mạnh Hoài Khanh: “Tiên sinh chủ nhà, bọn họ đến thuê cửa hàng .”
Lưu Hồng Cường và đám đàn em sững , về phía Mạnh Hoài Khanh.
Thực tế bọn chúng cũng định đ.á.n.h , chỉ là nhắm trúng địa bàn . Trước đó đến hỏi thuê thì ông già chịu, kết quả cho khác thuê. Mấy ngày nay bày sạp quảng trường, trơ mắt dòng đổ xô cửa hàng mà đỏ mắt ghen tị. Hắn cửa hàng một đàn ông trông dễ chọc tọa trấn nên dám bén mảng tới.
Chỉ là hai ngày nay thấy đàn ông đó , mới kéo sang đây.
Mục đích chính là để hù dọa, nghĩ rằng một phụ nữ thì dọa vài câu chắc chắn sẽ nhượng cửa hàng cho , ngờ gặp cứng rắn thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-199-mot-cuoc-duoi-nguoi.html.]
vị chủ nhà trông cũng chẳng dễ chọc chút nào. Lưu Hồng Cường suy nghĩ một chút : “Đây là hiểu lầm thôi...”
Mạnh Hoài Khanh chẳng biểu cảm gì, coi như thấy lời , sang dặn dò phía : “Đưa bọn chúng đến đồn công an , tội đe dọa khác và ý đồ xâm nhập gia cư bất hợp pháp.”
“Có hiểu lầm , công an sẽ điều tra rõ ràng.” Mạnh Hoài Khanh xong liền sang bảo ông Cát: “Cậu, con đây. Con sẽ để vài ở đây, việc gì cứ qua tìm bọn họ.”
Nói xong, Mạnh Hoài Khanh khẽ gật đầu với Tần Tương, bước lên xe rời .
Bốn vệ sĩ màng đến tiếng kêu la của đám Lưu Hồng Cường, mỗi túm một gã lôi xềnh xệch.
Lưu Hồng Cường đấu , vội vàng xin tha với Tần Tương: “Bà chủ, sai , chúng xin cô. Cầu xin cô đừng đưa chúng đến đồn công an, thật đấy, chúng dám nữa . Chúng cũng định đập phá gì, chỉ dọa cô một chút thôi.”
Mấy gã khác cũng nhao nhao xin tha.
Nhìn bộ dạng của bọn chúng, Tần Tương thực cũng tin. Ông Cát nhỏ: “Bọn chúng đây đến hỏi thuê nhà, nhưng ăn khó quá nên cho thuê. Bọn chúng cũng là dân bày sạp quảng trường thôi.”
Tần Tương liền hiểu , suy nghĩ một chút : “Được, nhưng các cho một bản cam đoan.”
Lưu Hồng Cường vội vàng đáp: “ , ngay! Cô bảo thế nào thế nấy!”
Tần Tương ông Cát một cái, ông Cát liền bảo mấy vệ sĩ: “Thôi, thả bọn chúng .”
Mấy vệ sĩ nhận lệnh của chủ nhân là lời ông Cát, nên cũng ngăn cản nữa.
họ vẫn bên cạnh giám sát đám Lưu Hồng Cường giấy cam đoan và ấn dấu tay, lúc đó mới để bọn chúng rời .
Lưu Hồng Cường Tần Tương, : “Anh em chúng mắt tròng, hôm nay đắc tội .”
Tần Tương gì, Lưu Hồng Cường vội vàng dẫn ba gã em chạy mất dạng.
Ông Cát : “Có việc gì cháu cứ gọi, lão già tuy gì lớn nhưng gọi công an thì vẫn .”
Dù nhà cũng là thuê từ tay ông, lý nào để khách thuê chịu thiệt thòi.
Tần Tương vô cùng cảm kích: “Hôm nay đa tạ ông Cát ạ.”
Cô nhận Mạnh Hoài Khanh thì vẻ ôn hòa, nhưng thực tế là một thanh lãnh. Nếu vì căn nhà là của , ông Cát ở bên cạnh, e rằng cũng chẳng thèm đoái hoài đến.
Nga