Tần Tương : “Có lẽ là vì cháu đối với việc thi đại học chí hướng quá lớn ?”
Dựa theo lời cô giáo Ninh , thành tích thi thử của cô hẳn là cao, gì bất ngờ xảy , tháng kết quả thi dự khảo cô cũng thể thuận lợi thông qua, thi đại học chỉ cần phát huy bình thường, dù tệ đến mấy cũng thể thi đậu đại học tỉnh thành.
Vậy là đủ .
lời Tần Tương như cũ khiến Ninh Tố Mai đồng tình: “Đã năng lực, tự nhiên thi thì thi trường đại học nhất, cô hỏi thăm, chuyên ngành thiết kế trang phục của Thanh Đại bên thủ đô , còn giáo sư từ nước ngoài về nước, lợi cho em, em hy vọng thi đậu.”
Tần Tương Ninh Tố Mai kỳ vọng , chút nên lời.
Kỳ thật so với việc một trường đại học hơn, cô cũng lo lắng khi thi đậu đại học sẽ quá nhiều thời gian dành cho sự nghiệp. Việc học chỉ thể là phương tiện để nâng cao bản cô, cuối cùng cũng là để phục vụ cho sự nghiệp của cô, thể thi đậu đại học cố nhiên là , nhưng cô cũng từ bỏ những thành quả hiện , cô còn nhanh ch.óng tích lũy tài chính, qua mấy năm nữa tự mở xưởng nhà máy bà chủ thiết kế quần áo của riêng .
Ninh Tố Mai : “Chỉ còn hai tháng, em cùng cô về trường học ?”
Tần Tương cô giáo Ninh đối với cô là một tấm lòng chân thật, là thật lòng vì cô mà suy nghĩ, nhưng cô định sẵn sẽ cô giáo Ninh thất vọng, cô lắc đầu: “Cô giáo Ninh, với những thứ giống , cô cũng thấy đó, cửa hàng của cháu mới khai trương, cháu cách nào rời quá lâu.”
Nếu thứ sớm quỹ đạo, cô lẽ thể đồng ý, nhưng cửa hàng mới khởi bước, hai bán hàng hiện giờ cũng đào tạo thành thạo, cô là thể nào rời .
Nhìn cô giáo Ninh thất vọng, Tần Tương liền khuyên nhủ: “Cô giáo Ninh, cô nên tin tưởng cháu, cháu đây học ở trường, cũng thi hạng nhất ? Cô yên tâm, cháu tuy rằng học ở trường, nhưng cũng sẽ ở nhà nỗ lực ôn tập, cô xem cháu còn thể kiếm bài thi của trường trung học thực nghiệm, lúc thể giúp trường học đó ạ.”
Nhìn Tần Tương, Ninh Tố Mai khỏi thở dài, cô là thể lay chuyển Tần Tương, cô : “Cô em, nhưng cô hy vọng em việc đều lấy học tập trọng, dù hai tháng kiếm ít tiền cũng cần chậm trễ học tập.”
Tần Tương bảo đảm: “Cháu khẳng định sẽ nỗ lực học tập, hai tháng cháu sẽ xa nhà.”
Ninh Tố Mai bất đắc dĩ : “Đứa trẻ của em chính là quá cố chấp mà.”
Nếu là cố chấp thì e rằng cũng dám ly hôn, thời thế đối với phụ nữ ly hôn quá hà khắc.
Tần Tương nở nụ .
Ninh Tố Mai sốt ruột , Tần Tương thế nào cũng chịu đồng ý, thời gian còn sớm, liền kéo Ninh Tố Mai tiệm cơm ăn một bữa mới đưa lên xe.
Nhìn xe xa, Tần Tương khỏi nghĩ đến những giáo viên "hai mắt trắng dã" ở kiếp .
Đó là trường học quý tộc, trình độ giáo viên quả thật tồi, nhưng đạo đức nghề nghiệp cũng khó hết, tất cả đều dùng tiền chồng chất.
Mà những giáo viên của cô bây giờ, bao gồm cha Triệu Thiến, ai mà một lòng dồn sự nghiệp giáo d.ụ.c, mong mỏi học sinh thành tài, nỗ lực cống hiến tất cả của .
Cảm khái xong , Tần Tương cũng nhanh ch.óng về trong tiệm, Miêu Hiểu Phượng và Đàm Tú ở trong tiệm, Miêu Hiểu Phượng đang gì đó với Tần Dương, thấy Tần Tương đến liền nhanh ch.óng việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-195-chi-huong-khac-biet.html.]
Nga
Tần Dương về phía cô: “Em về học bài , dán một tờ thông báo tuyển dụng nữa.”
Tần Tương dừng một chút: “Trực tiếp tuyển thêm hai , em chuẩn thời gian rảnh sẽ khu làng đại học bên xem thử.”
“Được.” Tần Dương hai bước , ngượng ngùng : “Em .”
Tần Tương vui vẻ: “Được ạ.”
Anh ba dù cũng nghiệp cấp hai, nhưng khi học cũng thích học, chữ cũng lắm.
Tần Tương xong cầm lấy, Tần Dương tiếp nhận trực tiếp dán ở cửa hàng, đầu thấy Tần Tương còn ở đó, nhướng mày: “Không học bài ? Để gọi điện thoại cho cô giáo Ninh nhé?”
Tần Tương dở dở : “Em là hỏi đăng ký học đêm đại học ?”
Nghe Tần Dương hoảng sợ cô: “Em điên điên , !”
Nói xong vội vàng giúp cô sắp xếp hàng hóa.
Tần Tương ở đó ngửa tới ngửa lui, ba của cô thật là mấy chục năm như một ngày yêu học tập mà.
Tần Tương đủ cùng Miêu Hiểu Phượng Đàm Tú dặn dò một tiếng liền lên lầu, bài thi Triệu Thiến đưa nhiều, xong đối đáp án cũng là một việc tốn thời gian.
Hóa học và vật lý của Tần Tương yếu một chút, chính trị cũng yêu cầu tiêu tốn thời gian ngâm nga còn đài, bất đắc dĩ buổi chiều liền cửa hàng bách hóa bên cạnh dùng nhiều tiền mua một chiếc radio chuyên dùng để đài, một báo chí cũng mua về xem.
Mấy ngày trôi qua Tần Tương thật sâu sắc nhận học tập dễ dàng.
Đang học, Tần Dương cầm tờ đơn lên: “Mấy mẫu quần áo bán chạy, còn nhiều lắm, cần bổ sung hàng ?”
Tần Tương lấy qua mắt: “Những cái khác ?”
“Những cái khác cũng còn nhiều lắm.”
Tần Tương từ đầu đến cuối một , đ.á.n.h dấu những món cần nhập hàng, đó : “Anh ba, cần nhập hàng.”
Tần Dương sững sờ, ngay đó gật đầu: “Được.”
Tần Tương dặn dò: “Anh ba, cần câu nệ những kiểu dáng , xem thêm nhiều kiểu dáng , cái nào thì cứ nhập về. Em sẽ gọi điện thoại cho Quản Chí Bân, nhờ hỗ trợ chọn lựa, tồi, những tật của mấy ăn , nếu thể giao thiệp với để hỗ trợ.”