Miêu Hiểu Phượng vội vàng gật đầu lia lịa: “ Tần Dương ở đây, em sẽ sợ.”
Tần Dương nhướng mày em gái, Miêu Hiểu Phượng gì, ít còn cảm thấy ba của cô đáng sợ hơn nhiều, hóa cũng coi ba là ô dù che chở .
Thật hiếm lạ.
Tần Tương những chiếc quần jean hồng, nghĩ đến lời ba khi ở Dương Thành: “Anh ba, dù cũng là trong tiệm em, ba của chúng đều mặc đồ mẫu, quần jean nam ai mặc , là mặc thử ?”
Quần áo trong tiệm của họ tự nhiên lấy nữ tính chủ, quần áo nam cũng một chút, nhưng cũng chỉ giới hạn trong quần jean và áo sơ mi, những thứ khác thì thật sự .
Tần Tương lúc liền đặc biệt ba mặc thử xem . Kết quả Tần Dương căn bản thèm cô, trực tiếp xổm xuống chỗ quầy.
Tần Tương: “……”
Tần Tương với Đàm Tú: “Đàm Tú, em vóc dáng cao, ngày mai mặc quần jean, phía phối một chiếc áo cánh dơi màu đỏ rực.”
Đàm Tú hưng phấn : “Vâng ạ.”
Càng về tối, dòng cũng đông lên, vài phiên ăn cơm, mãi cho đến mười giờ tối mới đóng cửa.
Trước khi Tần Tương : “Xem xét tuyển thêm một , đến lúc đó ba cắt lượt nghỉ ngơi, nếu cứ như mãi là cách , ngày mai các em chín giờ gì đó đến là , cần quá sớm.”
Hai tức khắc vui sướng, hớn hở cửa về nhà.
Tần Tương và Tần Dương lên lầu nghỉ ngơi, Tần Dương hỏi chuyện ở huyện, Tần Tương liền về những gì quan sát : “Ban đầu còn nghĩ cứ như , nhưng dường như là chuyện như , nhiều, xuất hàng cũng chậm, còn bằng sớm một chút đưa Mễ Hồng Quân lên tỉnh thành để hỗ trợ.”
Cô dừng một chút: “Anh ba, em còn khu làng đại học bên mở một chi nhánh, đến lúc đó để Mễ Hồng Quân quản lý.”
Khi nào việc kinh doanh bán sỉ ở huyện chuyển , cô bên liền bắt tay , đương nhiên trong thời gian cô cũng sẽ ngoài tìm cửa hàng thích hợp. Ngoài , mối quan hệ với mấy nhà máy cô lấy hàng cũng giữ gìn , đến lúc đó để ba một chuyến, chạy nhiều cho quen thuộc, sẽ cách gửi tiền để đối phương giao hàng.
Tần Dương ý kiến: “Đều em, em thế nào thì thế đó.”
Anh xem như hiểu, bao nhiêu bản lĩnh thì ăn bấy nhiêu cơm, hiểu những thứ , cứ thành thật theo học hỏi để em gái chịu thiệt là , còn về chuyện đưa quyết định thì vẫn là em gái .
Trong đầu chứa quá nhiều thứ cũng dễ mệt mỏi, Tần Tương xuống gần như ngủ ngay lập tức.
Ngày hôm tỉnh dậy khi cũng mới bảy giờ, Tần Tương dậy theo ba chạy bộ gần đó ở trong phòng khách luyện tập một chút mấy chiêu ba dạy, đó ba chuẩn bữa sáng, Tần Tương học bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-193-ke-hoach-moi-va-nguoi-ban-moi.html.]
Ninh Tố Mai đưa ít bài thi, mỗi môn học đều ít nhất bốn tờ bài thi, bảy môn học, cộng thì là một chồng dày cộp .
Bài thi xong, Tần Tương tự chấm chữa, những chỗ sai sót tìm sách giáo khoa tương ứng để ôn tập. Cứ như mấy ngày trôi qua, chồng bài thi đầu cũng xong, Tần Tương nghĩ nghĩ cửa hàng sách gần đó mua thêm ít tài liệu, nghĩ đầu nếu thể kiếm đề thi cấp ba bên thì , lẽ còn thể giúp cô giáo Ninh bận rộn.
Mới từ hiệu sách , liền gặp Triệu Thiến.
Triệu Thiến cảm kích Tần Tương, những chiếc váy cô chọn cho cô đều thích hợp, vì tự ti về vóc dáng mà giờ đây cô cũng thể tự tin mặc váy đường.
“Bà chủ Tần.”
Cái xưng hô …
Tần Tương , nhiệt tình : “Triệu Thiến, là cô , cô cứ gọi là Tần Tương là .”
Hai trò chuyện một hồi, Tần Tương mới , Triệu Thiến thế mà là giáo viên cấp hai gần đó, trách trông cô văn văn tĩnh tĩnh.
Nga
Biết Tần Tương tham gia thi đại học, Triệu Thiến kinh ngạc : “Không ngờ cô còn tham gia thi đại học .”
Nói xong lời Triệu Thiến cảm thấy lời dường như thỏa đáng, vội ngượng ngùng : “ ý đó, là , cha đều là giáo viên cấp ba, lẽ thể giúp cô một tay.”
Tần Tương tức khắc mắt sáng bừng: “Vậy thì quá, nhưng phiền cô quá ?”
“Không .” Triệu Thiến mím môi : “ thể giúp hỏi cha xin một ít bài thi trong trường, họ dạy ở trường cấp ba nhất.”
Xem Triệu Thiến tự hào về công việc của cha , Tần Tương cũng khỏi cảm khái, đây chính là vòng tròn quan hệ, Hoàng Dung là một gia thế tồi, tùy tiện kéo một bạn thì gia đình đều tồi, xem hậu trường .
Không quan tâm thế nào, Tần Tương đều lời cảm ơn , Triệu Thiến : “Vậy chờ thêm hai ngày sẽ đưa qua cho cô.”
Tần Tương cho rằng cái “hai ngày” chính là ý “vài ngày nữa”, cũng trông mong nhiều, dù cũng chỉ là khách hàng gặp mặt một . Không ngờ hai ngày Triệu Thiến thật sự cầm một chồng bài thi đến: “ cố ý chuyện với cha , họ giúp xin bài thi từ trường học.”
Tần Tương chồng bài thi mắt, tâm trạng chút phức tạp.
Kỳ thật ngày đó Triệu Thiến chỉ là lời khách sáo, ngờ thật sự mang đến.
Cô tùy tay lật xem, tất cả đều là bài thi của trường trung học thực nghiệm bên tỉnh thành , trong đó một dạng đề Tần Tương căn bản từng gặp qua, càng đến học sinh trường cấp ba huyện Thủy Thanh của họ.