Tần Tương về đến nhà là buổi chiều, nhưng Mễ Hồng Quân vẫn về, chắc là đang bán hàng ở chợ phiên. Cô mệt lả nên phòng nghỉ một lát. Khi tỉnh dậy, cô ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức. Bước ngoài, cô thấy Mễ Hồng Quân chuẩn xong bữa tối.
"Chị Tương, chị dậy ? Vào ăn cơm , em mới nấu xong đấy."
Nhìn ba món ăn bàn, Tần Tương bất ngờ: "Cậu cũng nấu ăn cơ ?"
Mễ Hồng Quân gãi đầu ngượng ngùng: "Dạ chứ, sống một mà nấu thì đói c.h.ế.t. Em cũng bình thường thôi ạ."
Hai xuống đối diện . Tần Tương trưa nay ăn gì nên thực sự đói ngấu. Cô gắp một miếng thịt nếm thử, càng ngạc nhiên hơn: "Vị ngon đấy chứ, ngờ còn tài lẻ ." Được khen, gương mặt Mễ Hồng Quân rạng rỡ hẳn lên.
Ăn xong, Mễ Hồng Quân vẻ ngập ngừng. Tần Tương tựa lưng tường, uể oải : "Có chuyện gì thì cứ ."
Mễ Hồng Quân xuống, ánh mắt đầy mong đợi: "Chị Tương, chị cho em lên tỉnh với ?"
Tần Tương lắc đầu: "Tạm thời thì . Trên đó chị mới thuê hai nhân viên trông tiệm, còn mảng bán sỉ ở huyện nếu tìm thích hợp tiếp quản thì thể ." Cô suy nghĩ một chút tiếp: "Chị sẽ tăng lương cho , một tháng 60 đồng, cộng thêm tiền thưởng, thấy ?"
"Chẳng thấy cả." Mễ Hồng Quân lộ rõ vẻ thất vọng. Cậu đến đầu quân cho Tần Tương vì thấy em cô là , nhưng giờ họ đều lên tỉnh cả, bỏ ở cái huyện nhỏ . Cậu việc lớn, nhưng... Cậu Tần Tương, thầm nghĩ chị thấu tâm tư nhỏ mọn của nên mới cố tình giữ đây .
Tần Tương Mễ Hồng Quân đang nghĩ ngợi lung tung, nhưng cô nhận hài lòng với hiện tại. Chẳng lẽ cô sắp xếp như là sai? Cô thực sự thấy năng lực của Mễ Hồng Quân nên mới quản lý mảng .
Tần Tương ôn tồn: "Hay thế , cần chợ phiên nữa, chỉ chuyên trách việc nhận đơn và giao hàng cho các hộ cá thể thôi. Lần chị mang tiền về để mua một chiếc xe ba bánh, cứ đạp xe giao hàng cho khỏe. Muộn nhất là Tết, chị sẽ tìm thế đón lên tỉnh, ?"
Mễ Hồng Quân thở dài: "Dạ, đành ạ."
Tần Tương cổ vũ: "Mễ Hồng Quân, nhớ kỹ, chị định bồi dưỡng thành cánh tay đắc lực của . Có và Ba giúp sức, sự nghiệp của chị mới bền vững và phát triển . Mọi thử thách hiện tại đều là để rèn luyện , đừng để chị thất vọng."
Mễ Hồng Quân cảm thấy tinh thần phấn chấn trở , vội vàng gật đầu: "Chị Tương yên tâm, em nhất định sẽ ."
Đang trò chuyện thì bên ngoài tiếng gõ cửa. Ra xem thì hóa là bà Kiều Tuệ Lan nhà bên cạnh. Tần Tương chẳng chút ấn tượng nào với gia đình , nụ môi lập tức biến mất: "Thím, giờ thím sang việc gì ?"
"Có việc, việc chứ." Đôi mắt Kiều Tuệ Lan cứ đảo liên hồi trong sân. Tần Tương cau mày: "Thím chuyện gì thì nhanh , thì mời thím về cho."
"Ấy, cháu ăn lớn tận tỉnh ?" Kiều Tuệ Lan cô với vẻ mong chờ: "Mấy món hàng cháu bán sỉ ở huyện, nhà thím thể nhập về bán ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-186-ke-khong-moi-ma-den.html.]
Tần Tương bất ngờ, gật đầu: "Tất nhiên là ."
Gương mặt Kiều Tuệ Lan hớn hở: "Vậy thì..."
"Tiền trao cháo múc, ký hợp đồng đàng hoàng, thành vấn đề."
Nụ mặt Kiều Tuệ Lan cứng đờ: "Nhà thím hiện tại sẵn tiền, là cháu cho..."
"Thím định nợ ? Thế thì ." Tần Tương thầm nghĩ đừng là nợ, thiếu một hào cô cũng bán cho bà . Quan hệ giữa họ gì . " ăn cũng cần vốn xoay vòng, cho nợ . Thím thì cứ mang tiền tươi thóc thật đến, thì thím hỏi nhà khác xem."
Thấy Kiều Tuệ Lan vẫn trơ đó, Tần Tương lạnh lùng: " cần nghỉ ngơi."
Kiều Tuệ Lan hậm hực , lầm bầm: "Trai đơn gái chiếc ở chung một nhà, đúng là đồ hổ..."
Nga
Mặt Tần Tương đanh , cô giơ tay vả thẳng một cái mặt bà : "Cút!"
Kiều Tuệ Lan bàng hoàng nhận lỡ lời, nhưng khi ngẩng lên thì cửa đóng sầm . Bà xoa cái má nóng rát, tự tát một cái: "Cái miệng hại cái , đang cầu cạnh mà ..."
Tâm trạng của Tần Tương bà hàng xóm phá hỏng . Mễ Hồng Quân ở đây cũng lâu , cô thể về đuổi . là hạng gì .
Vừa nhà xuống, bên ngoài tiếng gõ cửa. Tần Tương lười vận động, Mễ Hồng Quân nhanh nhảu mở: "Chị Tương, Hai tới ạ."
Tần Tương vui mừng dậy, quả nhiên thấy Tần Hải và Hoàng Tú Phân bước . Cô vội đón tiếp: "Anh Hai, chị Hai, chị sang giờ ?"
Hoàng Tú Phân mỉm : "Chiều nay chị mua đồ gặp bà cụ Lưu, bà bảo em về , nên Hai em cứ nằng nặc đòi sang xem thế nào. Anh lo cho em lắm đấy."
Nghe , Tần Tương , mời chị mới : "Em cùng Ba mà, gì mà yên tâm ạ."
"Thế chú Ba ?" Tần Hải em gái, nhận mấy ngày gặp trông cô vẻ khác hẳn, chủ yếu là thần thái tự tin và đầy sức sống.