"21 đồng ?" Cô gái Tần Tương với ánh mắt mong đợi, cuối cùng c.ắ.n răng : " lấy cả hai chiếc."
Tần Tương liền vui vẻ: "Được, 21 thì 21, ai bảo bạn là vị khách mở hàng cho chứ."
Tần Tương ngờ cô gái dứt khoát như , nhưng cũng lạ, cách ăn mặc của cô thấy khác hẳn những gia đình bình thường, chân còn đôi giày da mũi tròn mốt, nên khi mặc váy trông cực kỳ tôn dáng. Có thể bỏ một lúc mua hai chiếc váy, Tần Tương kết luận gia cảnh cô gái chắc chắn tầm thường.
Tần Tương nhanh nhẹn gói đồ , cô gái cũng vui vẻ rút tiền trả. Đắt thì đúng là đắt thật, nhưng mặc lên thì miễn chê.
"Chị ơi, hôm nào chị khai trương sẽ dẫn bạn bè đến ủng hộ."
Mắt Tần Tương sáng rực lên: "Vậy thì quá, nếu bạn dẫn nhiều đến, sẽ tặng bạn thêm mấy món phụ kiện nhỏ."
Cô vẫn quên ở huyện Nước Trong còn một ít phụ kiện bán hết, dù phụ kiện thì vẫn còn tất chân mà.
Nga
Cô gái hì hì: "Vâng, phiền thời gian của chị nữa."
Sau khi khách khỏi, Tần Tương sang Tần Dương: "Anh Ba, thấy ?"
"Lợi nhuận cao thật đấy." Hai chiếc váy giá gốc 25 đồng, bán thu về 42 đồng, lãi ròng 17 đồng. Một ngày chỉ cần bán ba chiếc váy là đủ tiền thuê nhà cả tháng. Với vị trí đắc địa , chắc chắn chỉ bán ba chiếc.
Tần Tương vung tay: "Đi thôi, dùng khoản lợi nhuận đầu tiên , em ăn món gì ngon ngon ."
Dù nấu ăn nhưng Tần Tương thực sự lười , hai trực tiếp ghé quán ăn gọi ba đĩa thức ăn và hai bát mì lớn.
Ăn xong, Tần Tương vỗ trán: "Hỏng , em quên gọi điện báo cho Mễ Hồng Quân một tiếng."
Từ lúc rời nhà đến nay cũng hơn mười ngày, chỉ mải mê việc mà quên bẵng chuyện hỏi thăm tình hình ở huyện. Cô bà chủ thế đúng là tròn trách nhiệm.
Hai tìm bốt điện thoại công cộng gọi về. Đợi mười mấy phút, Mễ Hồng Quân mới thở hồng hộc chạy đến máy.
"Chị Tương, cuối cùng chị cũng gọi điện cho em, em cứ tưởng chị bỏ mặc em chứ."
Nghe giọng điệu tủi của Mễ Hồng Quân, Tần Tương bật : "Cậu gì thế, chỗ đó là nơi khởi nghiệp của chị, bao nhiêu hàng hóa còn ở đó, chị bỏ ? Chẳng qua mấy ngày nay bận quá, xong việc là chị gọi cho ngay đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-182-loi-nhuan-dau-tien.html.]
Tần Dương bên cạnh chẳng tin lời em gái chút nào, nhưng Mễ Hồng Quân thì tin sái cổ, một sự tin tưởng mù quáng Tần Tương: "Nghe chị em cũng yên tâm. Hì hì, chị Tương, Dương Thành thế nào ? Tìm mặt bằng ?"
Tần Tương đáp: "Cũng , cửa hàng thuê xong , dọn dẹp cũng hòm hòm, ngày mai định bày hàng cửa bán thử. Ở nhà thế nào? Hàng nhập thêm ? Các hộ cá thể bán ?"
"Cũng bình thường chị ạ, giờ chủ yếu bán áo thun với sơ mi ngắn tay. Vì chợ cũng khác bán nên như , nhưng vẫn . Em gọi điện cho Phó xưởng trưởng Hà để nhập thêm hàng theo lời chị, chắc ngày mai là tới."
Tần Tương cũng thấy mừng. Lúc cô mang theo hầu hết vốn liếng, giờ tất cả biến thành hàng hóa trong tiệm, doanh thu ở huyện Nước Trong chính là nguồn vốn lưu động của cô. Còn về thu nhập từ sạp hàng ở cửa , Tần Tương hỏi kỹ, cô tin Mễ Hồng Quân thể tính toán rõ ràng sổ sách .
Tần Tương hài lòng với biểu hiện của Mễ Hồng Quân, khen ngợi vài câu. Mễ Hồng Quân ấp úng hỏi: "Chị Tương, khi nào em mới lên tỉnh giúp chị?"
Tần Tương : "Cậu tinh thần trách nhiệm với công việc chứ, đừng thấy tỉnh thành mà cứ đòi lên. Cậu nghĩ là vì chị tin tưởng nên mới giao cho quản lý ở huyện. Bên việc còn nhiều, chị tìm thế ngay, cứ trông coi ở đó , khi nào chị tìm thích hợp tiếp quản sạp hàng đó thì sẽ đón lên."
Tinh thần Mễ Hồng Quân xìu xuống thấy rõ, giọng buồn thiu: "Vâng ạ."
Tần Tương cổ vũ: "Mễ Hồng Quân, cố gắng lên, chị kỳ vọng . Chị đang bồi dưỡng thành cánh tay đắc lực của đấy, đừng để chị thất vọng."
Khóe miệng Tần Dương bên cạnh giật giật. Anh thừa cái khờ khạo chắc chắn sẽ tin. Quả nhiên, Mễ Hồng Quân lập tức phấn chấn hẳn lên, vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Chị, chị yên tâm, em nhất định sẽ quản lý chỗ ."
Tần Tương hài lòng: " , gửi cho chị một ít phụ kiện, tất chân với đồ lót lên đây, chọn loại đắt tiền ."
Dặn dò xong Mễ Hồng Quân, Tần Tương cúp máy, lật sổ tay tìm một điện thoại khác gọi : "Long lão bản ạ?"
"Ai đấy?" Long Ngọc Cường nhận giọng.
Tần Tương khẽ: "Long lão bản đúng là quý nhân quên, từng nhập hàng ở sạp của đây, lúc đó còn xin điện thoại, còn vụ bắt trộm nữa đấy."
Nghe nhắc đến vụ bắt trộm, Long Ngọc Cường nhớ ngay: "À, nhớ , là cô em xinh đó hả! Có việc gì cô chủ?"
"Tìm tất nhiên là để nhập hàng . Anh chọn cho 500 món phụ kiện thật , phối hợp đa dạng , tính tiền xong chuyển khoản gửi bưu điện lên cho nhé."
Tần Tương trò chuyện thêm một lát với Long Ngọc Cường để lấy tài khoản gửi tiền mới cúp máy.