Trong lúc trò chuyện, bà chủ quán bưng lên: "Uống chút xanh , mang từ vùng Lao Sơn tới đấy, hương vị tệ ."
Cát đại gia dường như là khách quen, ông thuần thục rót nhấp một ngụm: "Ngụm đúng là thanh tao thật."
Tần Tương và Tần Dương cũng rót nếm thử.
Đáng tiếc Tần Tương vốn là kẻ thực dụng, đời khi trở thành Vương thái thái, thứ cô uống là cà phê nhập khẩu, đối với đạo cô thực sự am hiểu lắm. Hiện giờ uống ly xanh , tuy cảm thấy đắng nhưng dư vị một luồng hương thơm thanh khiết, đúng là ngon.
Tần Dương và cô đúng là em ruột, uống như "ngưu ẩm", chẳng cảm nhận tinh túy gì.
Thấy , Cát đại gia tỏ vẻ chê bai: "Muốn kinh doanh mà ngay cả văn hóa cũng hiểu, còn chẳng bằng mấy sống ở nước ngoài nhiều năm."
Tần Tương ngượng ngùng, tuy cô ông lão đang nhắc đến ai, nhưng điều đó ngăn cản cô khâm phục . Được , cô thừa nhận "tục".
Tần Tương thành tâm : "Vậy chúng cũng coi như hàng xóm, Cát đại gia rảnh thì chỉ bảo thêm cho em cháu với."
Cát đại gia hài lòng: "Nói còn ."
Đợi gần một tiếng, thức ăn cuối cùng cũng lên bàn. Tần Tương cũng hiểu vì Cát đại gia gọi nhiều món như , bởi vì lượng thức ăn mỗi đĩa lớn, nhưng hương vị cực kỳ xuất sắc.
Tần Tương nấu ăn cũng tồi, dù đời cô cũng từng bảo mẫu, nấu nướng là kỹ năng cơ bản. Chỉ là cá nhân cô quá đam mê ăn uống, nên bình thường cũng lười xuống bếp.
Một bữa trưa chủ khách đều vui vẻ, ba trở về tiệm. Cát đại gia dạo một vòng, đưa vài góp ý nhỏ về nghỉ trưa.
Tần Tương hâm mộ: "Thật sớm ngày sống an nhàn như Cát đại gia quá."
Tần Dương : "Thật bây giờ em cũng thể , 'hộ vạn tệ' cơ mà, tiêu xài lo."
Tần Tương lườm một cái: "Mới đến mà đòi nghỉ, đường còn dài lắm."
Hơn hai vạn đồng, ở thời đại tuyệt đối là một khoản tiền khổng lồ, nhưng mười năm nữa sẽ chẳng thấm , hai mươi năm càng đáng nhắc tới. Cho nên nếu nghỉ hưu sớm, cô tích lũy tài chính đến một mức độ nhất định mới thể hạnh phúc mà " yên" . Hơn nữa đời còn dài, thứ cần hưởng thụ còn nhiều, thiếu tiền thì thể gì cả.
Vì , vẫn còn nỗ lực nhiều.
Hai em buổi chiều cũng rảnh rỗi, họ treo đầy quần áo lên hai cái giá. Một giá chuyên treo váy và áo kiểu, giá còn treo quần jean, quần đùi và quần dài, sắp xếp ngay ngắn, thuận mắt.
Vừa thu dọn xong thì 6 giờ tối, hai đang định cửa thì hai cô gái bước : "Đây là cửa hàng thời trang ? Quần áo bán ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-181-don-hang-dau-tien.html.]
Tần Tương ngẩn , mỉm gật đầu: "Vâng, đúng , nhưng chúng vẫn chính thức khai trương."
Cô gái tỏ vẻ tiếc nuối: "Vậy bây giờ bán ? thấy chiếc váy đỏ quá."
Tần Tương vội : "Vậy bạn xem , bên phòng thử đồ, thể mặc thử."
Lần Tần Tương nhập về hơn mười mẫu váy đỏ, cả váy liền và chân váy, đều là để bắt kịp cơn sốt phim ảnh. Cô xu hướng sẽ kéo dài lâu, cho đến khi trào lưu "váy vàng phố" xuất hiện thì thời trang mới bắt đầu bước thời kỳ đa sắc màu.
Tần Tương bật đèn lên, cô gái gần chiếc váy đỏ, kết quả cầm món thích lên thấy thêm những mẫu váy đỏ khác, nhất thời hoa cả mắt, chọn thế nào.
Tay trái váy đỏ, tay cũng váy đỏ, cô gái hoang mang: "Cái nào cũng , nên chọn cái nào đây?"
Nếu là Tần Tương của đời , cô sẽ : Chỉ trẻ con mới chọn lựa, lớn là lấy hết. ở thời đại , mức sống của chung cao, lương công nhân một tháng chỉ ba bốn mươi đồng, ai mà nỡ mua một lúc hai chiếc váy.
Chiếc váy Tần Tương nhập giá 12 đồng 5 hào, cô định bán 25 đồng, trực tiếp gấp đôi. Không còn cách nào khác, thời gì cũng khó khăn, chi phí vận chuyển hàng hóa hề nhỏ, hơn nữa nếu kiếm lời thì cô nhọc công gì.
Tần Tương liền : "Bạn là vị khách đầu tiên của tiệm, sẽ giảm giá 15% cho bạn. Bạn cứ phòng thử đồ xem, thích cái nào thì lấy cái đó."
"Thật ?" Cô gái trông chỉ tầm 21, 22 tuổi, đang độ tuổi yêu kiều, Tần Tương liền ngượng ngùng: "Vậy thể thử thêm mấy bộ nữa ?"
Nga
Tần Tương thấy thời gian vẫn còn sớm nên gật đầu: "Được chứ."
May mà đèn điện trong tiệm lắp xong và đóng tiền điện, nếu tối thui thế chắc chắn hỏng mất đơn hàng.
Cô gái phòng thử đồ bước , thẹn thùng hỏi Tần Tương: "Đẹp ?"
Tần Tương gật đầu: "Đẹp, nhưng thấy mẫu bèo nhún sẽ hợp với khuôn mặt của bạn hơn."
Thế là cô gái hào hứng thử tiếp, lát bước quả nhiên trông xinh hơn hẳn bộ . Chỉ tiếc là trong tiệm gương lớn, hiện tại chỉ một chiếc gương nhỏ, soi .
Cô gái thử tổng cộng năm sáu bộ, cuối cùng cầm hai bộ phân vân: "Váy bao nhiêu tiền một chiếc ?"
Tần Tương đáp: "Hai chiếc bằng giá , một chiếc 25 đồng, giảm 15% còn 21 đồng 2 hào 5 xu, bớt cho bạn lẻ, lấy 21 đồng 2 hào một chiếc nhé."