Khi thấy thêm hai hộ cá thể khác cũng bán quần áo, Tần Tương chẳng cần suy nghĩ nhiều, lập tức bảo Tần Dương: “Đi thôi, chúng sang phiên chợ khác.”
Phiên chợ cách đây mười mấy dặm, nếu bộ nhanh cũng mất một tiếng đồng hồ.
Thú thật, giờ mới sang đó thì muộn, lẽ sẽ còn chỗ , nhưng hiện tại ở chợ họ cũng chẳng chiếm vị trí , còn cạnh tranh với hai nhà khác. Vốn dĩ họ kiếm tiền dựa giá cả và chất lượng, lượng khách ở chợ phiên cũng chỉ bấy nhiêu, ai cũng mua quần áo. Cho dù chung sống hòa bình, bán cùng một mức giá thì lượng hàng bán cũng hạn chế.
Vì , Tần Tương quyết định dứt khoát chuyển địa bàn sang phiên chợ khác.
Trên đường , Tần Dương sải bước nhanh, khi đến nơi thì quả nhiên còn chỗ .
, họ thể bày sạp ngay lối chợ. Đồ đạc dọn , họ cất cao giọng rao hàng. Tuy nhiên, vì bán nhiều nên lượng tiêu thụ còn như .
Tần Tương kiểu buôn bán thể kéo dài lâu dài.
Trên đường từ chợ về, hai em vẫn ghé các thôn ven đường để rao bán. Có thôn khá giả thì bán hai ba mươi cái, thôn nhiều nhất cũng chỉ bảy tám cái, tích tiểu thành đại.
Về đến nhà thì trời sập tối, Tần Tương vật giường lò nửa ngày buồn cử động. Ngày nào cũng rao hàng như thế, cổ họng cô bắt đầu đau rát.
Tần Dương em gái mà xót xa: “Ngày mai để rao cho, em đừng hét nữa.”
Tần Tương bật : “Anh sợ khiếp vía ?”
“Cũng là bất đắc dĩ thôi.” Tần Dương , “Đợt hàng đẩy nhanh bằng .”
Tần Tương gật đầu: “Chuyện bình thường thôi . Em quyết định ngày mai sẽ tìm bàn chuyện hợp tác.”
Tần Dương thắc mắc: “Bàn với ai?”
“Với các hộ cá thể khác.” Tần Tương giải thích, “Lần nhập 1200 chiếc áo mà mới bán hơn 600 cái, vẫn còn gần một nửa. Em tính lúc họp chợ sẽ tranh thủ chiêu mộ đại lý.”
“Chiêu mộ đại lý?”
Tần Tương mỉm : “Anh quên Lý Ngọc Khổng ở Ninh Thành ? Chẳng lẽ ở vùng ai bán quần áo? Chẳng qua là cửa nhập hàng thôi. Em sẽ cung cấp hàng cho họ, chỉ lấy một phần lợi nhuận nhỏ, nghĩ họ đồng ý ?”
Tần Dương hiểu vấn đề: “Được, cứ thử xem .”
Có tiền , Tần Tương cũng chẳng buồn nấu nướng. May mà chỗ họ ở vị trí khá thuận tiện, ăn uống dễ dàng. Hai em tiệm cơm nhỏ phía gọi hai món, ăn uống no nê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-155-chien-luoc-chuyen-huong.html.]
Nga
Về nhà, Tần Tương tìm một miếng bìa cứng, lên đó thông báo chiêu mộ đối tác hợp tác.
Ngày hôm , khi đến phiên chợ xã Tôn Tổ, họ đặt tấm bảng ngay cạnh xe đẩy.
Người chợ qua nườm nượp, quen cũng lạ. Ai nấy đều tò mò về miếng bìa cứng đó, xúm hỏi cái gì.
Tần Tương để Tam ca giải thích cho , còn cô thì tập trung việc bán quần áo.
Lần Thái Hồng Diễm đến, nhưng vì đó mua quần áo nên chị định mua thêm, trái tỏ hứng thú với tấm bảng: “Tần Tương, cô định đại lý bán sỉ ?”
Tần Tương ngạc nhiên Thái Hồng Diễm, ngờ chị cũng đến khái niệm “bán sỉ”.
Thái Hồng Diễm đỏ mặt, chẳng qua là loáng thoáng thôi. “Cô định bán sỉ quần áo ngoài chứ tự bày sạp nữa ?”
Tần Tương gật đầu: “ , ngày nào cũng họp chợ vất vả quá.”
“Vất vả gì chứ, vất vả bằng hồi xuống đồng ruộng ? Ngày xưa lụng cực khổ thế cô còn chẳng kêu, giờ bày sạp kiếm bao nhiêu tiền còn bày đặt tiểu thư.” Thái Hồng Diễm lỡ lời, nhận hớ liền vội chữa thẹn: “Cô định bán sỉ thật ? Bao nhiêu tiền một cái?”
Tần Tương chị , nửa đùa nửa thật: “Sao, chị cũng hứng thú ? Nếu hứng thú thì bàn với chị, bằng thì thôi.”
Thái Hồng Diễm thật sự chút động lòng.
Tuy nhà họ Vương nợ nần chồng chất, nhưng hai ông bà già rõ, khoản nợ một ngàn đồng đó Vương Tuấn Sinh tự trả, liên quan đến họ. Gia đình nhỏ của chị mấy năm nay cũng tích cóp 180 đồng. Chuyện buôn bán của Tần Tương tuy chị lãi bao nhiêu, nhưng một cái áo dù chỉ lãi 5 hào thì tính cũng con nhỏ.
Thái Hồng Diễm mong chờ Tần Tương: “Cô thấy ?”
Tần Tương : “Chỉ cần tiền thì chẳng gì là . , nếu thì mỗi ít nhất lấy 50 cái, ít hơn thì chẳng bõ công. tự bày sạp một phiên cũng bán 50 cái .”
“50 cái , thế thì hết bao nhiêu tiền nhỉ.” Thái Hồng Diễm đó bấm đốt ngón tay tính toán, cho dù tính giá bảy đồng một cái thì cũng mất 350 đồng, chị đào nhiều tiền thế .
Tần Tương thấy khách đến hỏi mua áo nên cũng buồn để ý đến Thái Hồng Diễm nữa.
Thực tế cô cũng nhận , họp chợ nhiều thì lượng hàng tiêu thụ cũng chậm . Suy cho cùng, những ai mua quần áo thì mấy phiên mua cả , còn chỉ bán lẻ tẻ thôi. Không là kiếm tiền, chỉ là tốc độ đẩy hàng còn nhanh như lúc đầu. Nếu theo cách , một ngày dù chỉ bán tất và đồ lót kiếm ba bốn mươi đồng cũng là ít, nhưng con thường khó thỏa mãn, khi nếm trải lợi nhuận lớn thì khó lòng chấp nhận những khoản lãi nhỏ lẻ.