"Thầy cái gì mà lời thật lòng, cái gì mà phụ nữ ly hôn thì thanh danh ?" Tần Tương châm chọc thầy Kỳ, : "Thầy Kỳ, thầy cho em xem, thanh danh ở chỗ nào? Ly hôn là do của em ? Rõ ràng là vì trai của Vương Tiếu - học sinh lớp thầy - ngoại tình bắt quả tang nên mới dẫn đến ly hôn, qua miệng thầy, em là hại mà thành kẻ tội? Một kẻ trai ngoại tình, thậm chí còn đổi trắng đen tùy tiện tung tin đồn nhảm thì vẫn ở trường học tập, còn em là hại tại thể? Thầy đường đường là giáo viên mà hành xử theo kiểu ' hại tội' ? Thời buổi đổi khác , chứ nếu là ngày xưa, lời và hành động của thầy rõ ràng là coi thường chị em phụ nữ. Vĩ nhân phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời, mà đến chỗ thầy, phụ nữ kết hôn xong là bó chân, ngoan ngoãn tam tòng tứ đức ? Em thấy thầy nên giáo viên cấp ba, mà nên mở một cái 'Nữ giới học đường' chuyên dạy đức hạnh phụ nữ thì đúng hơn đấy."
Cô dừng một chút, nể tình mà tiếp: "Em nhớ nhà thầy cũng con gái, nếu một ngày con gái thầy cũng gặp những chuyện như em trải qua, thầy cũng thể thản nhiên với con gái rằng: Gả thì cam chịu, ly hôn ? Thầy đúng là vĩ đại thật đấy, quả là một cha , em chỉ thấy may mắn vì cha em giống thầy. Có một cha như thầy chắc hẳn là một chuyện vô cùng bi kịch nhỉ."
Ninh Tố Mai khi lên Chủ nhiệm giáo vụ thì kiêm luôn chủ nhiệm một lớp khối 10, còn thầy Kỳ thì tiếp quản vị trí chủ nhiệm lớp ôn tập (lớp học ).
Thấy Tần Tương mạnh mẽ như , lời lẽ sắc bén khó , mặt thầy Kỳ cũng trở nên khó coi. Ông liếc Ninh Tố Mai, : "Chủ nhiệm Ninh, chuyện chuyện nhỏ , nó liên quan đến danh dự của trường chúng . Tần Tương đang gây rối để học, chúng giáo viên thể chỉ vì một học sinh mà mất mặt mũi của thể học sinh trong trường."
Ninh Tố Mai khẽ nâng mí mắt: " thấy Tần Tương sai chút nào."
Ninh Tố Mai bỏ lỡ một mầm non ưu tú , dứt khoát lấy từ trong ngăn kéo một xấp đề thi, dậy với Tần Tương: "Em theo một lát."
Thấy Ninh Tố Mai kiên quyết bảo vệ Tần Tương, thầy Kỳ tức giận bật dậy: "Chủ nhiệm Ninh, cô để nó nhập học, cô sẽ hối hận đấy!"
" mà cho một học sinh giỏi như nhập học thì mới là điều đáng hối hận." Ninh Tố Mai nếu bản lĩnh thì chẳng lên cái ghế Chủ nhiệm giáo vụ. Bà thầy Kỳ, đanh thép : "Thầy Kỳ, thầy , việc đầu tiên cần là tin tưởng và cổ vũ học trò của , chứ dùng cái bộ tư tưởng phong kiến thời để áp đặt lên học sinh. Nếu giáo viên chúng ai cũng như thầy, thì xã hội tiến bộ ? Nữ sinh chắc chỉ nên ở nhà thêu thùa chờ gả chồng cho xong."
Nói xong, Ninh Tố Mai bảo Tần Tương: "Đi theo ."
Tần Tương mỉm theo Ninh Tố Mai ngoài. Ở cửa, Tần Hải hiển nhiên cũng thấy những lời trong phòng, sắc mặt tệ. Ninh Tố Mai với Tần Hải: "Lời của thầy Kỳ đại diện cho nhà trường, cần lo lắng, cứ chờ ở cửa nhé."
Sau đó bà với Tần Tương: "Đi, đưa em gặp Hiệu trưởng."
Hai hướng về phía phòng Hiệu trưởng, Ninh Tố Mai dặn dò: "Có bản lĩnh thì cần tranh cãi hơn thua bằng lời , chúng hãy dùng thực lực để chứng minh. Hãy lấy phong độ năm xưa của em, giữ lấy thể diện cho cô."
Nga
Hốc mắt Tần Tương nóng lên, cô gật đầu: "Vâng ạ."
Trước khi ly hôn, cô sẽ đối mặt với những lời đàm tiếu như thế nào. Quan điểm của thầy Kỳ thực chất cũng đại diện cho cái của nhiều thời bấy giờ về chuyện ly hôn. Thầy Kỳ đối xử với cô cô chẳng mảy may bận tâm, nhưng những lời của cô Ninh khiến cô cảm thấy ấm áp vô cùng, thật sự thấu hiểu lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-129-nguoi-bi-hai-co-toi.html.]
Ninh Tố Mai hiếm khi mỉm : "Vào thôi."
Hiệu trưởng vẫn là thầy Tào năm đó. Thấy Ninh Tố Mai dẫn một học sinh , ông nhất thời nhận : "Chủ nhiệm Ninh , việc gì thế?"
Ninh Tố Mai hỏi: "Hiệu trưởng Tào, thầy còn nhớ Tần Tương ạ?"
Hiệu trưởng Tào suy nghĩ một chút, đôi mày nhíu : "Học sinh trượt kỳ thi năm vì sự cố ngoài ý đó ?"
Lúc đó thành tích của Tần Tương ngoại trừ môn Toán thì đều , ít giáo viên cảm thấy tiếc nuối, cho rằng nếu cộng thêm điểm Toán, Tần Tương thể đỗ một trường đại học danh tiếng ở Thủ đô. Chỉ tiếc là học sinh đó vội vàng lấy chồng.
Ninh Tố Mai gật đầu, đó : "Hiện giờ em ly hôn và tham gia thi đại học . thấy việc khả thi."
Hiệu trưởng Tào đối với chuyện ly hôn thì ý kiến gì, chỉ lo lắng: "Bỏ học lâu như , liệu theo kịp ?"
Ý tưởng của Ninh Tố Mai đơn giản hơn nhiều: "Có , cứ để em một bộ đề thi là ngay thôi ạ."
Bà đặt xấp đề thi xuống bàn, với Tần Tương: "Em với trai một tiếng, bảo cứ về , em xong bài thi mới ."
Ninh Tố Mai vẫn lòng tin học trò của . Thấy Tần Tương ngoài, bà mới với Hiệu trưởng Tào: "Thầy Kỳ vẻ phản đối gay gắt."
Nghe , Hiệu trưởng Tào : "Đừng để ý đến ông , cứ như vẫn còn ở cái thời mười năm hỗn loạn bằng. Một lão già như còn hiểu đạo lý, chẳng lẽ ông hiểu? Chỉ cần là học sinh giỏi, nhân phẩm vấn đề, chúng lý do gì để nhận."
" cũng nghĩ , nên mới dứt khoát cho em đề thi, để khóa miệng ông , để xem trình độ hiện tại của Tần Tương đến ."
Năm đó ít giáo viên đ.á.n.h giá cao Tần Tương, cho rằng cô ít nhất cũng đỗ trường trọng điểm. Sau hơn một năm, Ninh Tố Mai thực sự hy vọng Tần Tương vẫn giữ phong độ như . Hơn nữa bà cũng lo khác dị nghị, dù cũng là Hiệu trưởng Tào đích giám thị, nhân cách của Hiệu trưởng Tào thì ai dám nghi ngờ, như là nhất cho Tần Tương.