Rốt cuộc bên ngoài cũng chuyện cô tham gia thi đại học, chẳng lẽ Vương Tiếu lo lắng cô thi sẽ cướp mất hào quang của , nên cố ý bôi nhọ thanh danh của cô ?
Thế thì đúng là quá coi thường cô , dăm ba cái lời đồn thổi vớ vẩn, cô mà thèm sợ cái đó chắc.
Tần Tương hỏi: "Bác bảo vệ ơi, cô Ninh của chúng cháu đến ạ?"
"Cô hả, đến sớm lắm, ngày nào cũng đúng 7 giờ là mặt ở trường. Bây giờ cô vẫn ở văn phòng cũ đấy, cháu cứ đó mà tìm."
Được bác bảo vệ xác nhận, Tần Tương hít sâu một , chuẩn bước .
Thấy bộ dạng như "tráng sĩ trận" của cô, Tần Hải nhịn bật : "Em căng thẳng thế cơ ?"
Tần Tương đầy ẩn ý : "Anh hiểu , cô Ninh nghiêm khắc lắm. Lát nữa cô phê bình em thì tuyệt đối đừng xen nhé, là cô mắng luôn cả đấy."
Tần Hải nhướng mày, nén : "Được ."
Lúc đúng giờ chơi, đường gặp ít học sinh, thấy hai họ qua đều tò mò ngoái .
Ai bảo hai em nhà đều ngoại hình xuất chúng quá chi, tuy chỉ mặc quần áo bình thường nhưng khí chất là thấy khác hẳn thường.
Hai thẳng hướng về phía văn phòng, nào ngờ khi đến gần dãy nhà cấp bốn, liền thấy Vương Tiếu từ trong văn phòng bước .
Ban đầu mặt Vương Tiếu vẫn còn mang theo nụ , nhưng thấy Tần Tương, nụ lập tức tắt ngấm. Nỗi nhục nhã hồi Tết ùa về trong nháy mắt.
Chính vì Tần Tương dẫn bắt gian mà tam ca của cô đoạn tuyệt với cô , từ ngày đó đến nay thèm với cô một lời, chẳng khác nào kẻ thù. Cha cô còn thẳng tay đ.á.n.h cô một trận, mắng nhiếc thậm tệ. Ánh mắt trong thôn nhà họ Vương cũng khiến quên , tóm là nhà họ Vương mất hết mặt mũi.
Vương Tiếu hận Thôi Hồng, nhưng cô cũng hận cả Tần Tương.
Chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, tam ca của cô chẳng qua cũng chỉ phạm sai lầm mà đàn ông nào cũng dễ mắc , mà Tần Tương chẳng chút độ lượng nào, ép buộc ly hôn còn đòi tiền bồi thường cao ngất ngưởng, khiến cho sinh hoạt phí học kỳ mới của cô cắt giảm hẳn .
Vương Tiếu Tần Tương thi đại học, nhưng ngờ Tần Tương thực sự dám vác mặt đến trường.
Vương Tiếu Tần Tương bằng ánh mắt độc địa, nhưng Tần Tương chỉ liếc qua một cái thẳng văn phòng.
Vương Tiếu nhịn lên tiếng: "Tần Tương!"
Tần Tương đầu : "Có việc gì?"
Nga
Vương Tiếu cảnh giác liếc Tần Hải một cái, đó với Tần Tương: "Cô đến trường gì? Đây là nơi cô nên đến ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-127-va-mat-vuong-tieu.html.]
Nghe lời và giọng điệu , Tần Tương nhịn mà bật : "Một kẻ thi hai năm đỗ như cô còn đến , thì một từng nào thi cũng nhất như , dựa cái gì mà thể đến?"
"Cô!" Vương Tiếu mỉa mai đến đỏ cả mặt, "Cô đắc ý cái gì chứ, cô bỏ học lâu như , cô tưởng đây học giỏi là giờ thi sẽ đỗ chắc? Năm nay môn Tiếng Anh tính thang điểm 100 đấy, với cái trình độ của cô..."
"Yên tâm , trình độ Tiếng Anh của chắc chắn giỏi hơn cô." Nói xong, Tần Tương chẳng thèm để ý đến Vương Tiếu nữa, sải bước văn phòng.
Vương Tiếu theo bóng lưng Tần Tương, tổng cảm thấy khi ly hôn Tần Tương chút khác xưa, cụ thể khác ở chỗ nào thì cô rõ . Cô chút lo lắng Tần Tương sẽ chủ động giải thích nguyên nhân ly hôn, nhưng nghĩ , ly hôn cũng chẳng chuyện vẻ vang gì, chắc Tần Tương sẽ tự nhắc đến .
Gõ cửa bước , thấy Ninh Tố Mai đang bàn việc ở giữa, cô gọi một tiếng: "Cô Ninh ạ."
Ninh Tố Mai khựng , đầu : "Tần Tương?"
"Vâng, là em đây ạ." Tần Tương mỉm , giọng chút nghẹn ngào. Cô tới mặt Ninh Tố Mai: "Cô Ninh, cô vẫn khỏe chứ ạ?"
Ninh Tố Mai đ.á.n.h giá cô một lượt từ xuống , hỏi: "Sao em tới đây?"
Tần Tương liền rõ mục đích: "Em tham gia kỳ thi đại học, nên tới hỏi cô một chút ạ."
"Thi đại học?" Ninh Tố Mai chút kinh ngạc, hỏi tiếp: "Nghe em ly hôn , thật ?"
Tần Tương là ai tung tin, cô mỉm gật đầu, khẳng định: "Vâng, em ly hôn , ly hôn đúng đêm giao thừa ạ."
Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy cần thiết giấu giếm, vì để đồn đoán lung tung thì thà thẳng luôn. Cô thoáng thấy ít giáo viên đang tò mò vểnh tai ngóng, liền thong thả giải thích: "Đêm giao thừa, chồng cũ của em bắt quả tang ngoại tình, em thấy loại đàn ông nhân phẩm tồi tệ như xứng đáng để tiếp tục, nên ly hôn."
Ninh Tố Mai trợn tròn mắt, mấy giáo viên đang hóng hớt suýt chút nữa thì thốt lên kinh ngạc.
Tần Tương bất đắc dĩ: "Nói đến chuyện , em còn cảm ơn bạn Vương Tiếu nữa, nếu nhờ bạn thì em cũng chẳng chồng là hạng như thế."
Thầy giáo từng dạy Toán cho Tần Tương nhịn hỏi: "Sao thế?"
Tần Tương: "Bởi vì tối hôm đó chính bạn Vương Tiếu dẫn bắt gian mà, thật sự đấy, em vô cùng cảm kích bạn ."
Ly hôn trong mắt khác là chuyện mất mặt, nhưng với Tần Tương là chuyện đáng để đốt pháo ăn mừng. Nếu sợ chịu nổi, cô mở tiệc linh đình để chúc mừng cuộc đời mới .
Cho nên khi khác hỏi, cô chẳng thấy gì khó chịu, trả lời xong gương mặt vẫn thản nhiên, chút buồn bã.
Ninh Tố Mai chỉ mới phong thanh chuyện Tần Tương ly hôn, lúc đó bà chỉ thấy cảm thán và tiếc cho cô, ngờ bên trong còn nhiều chuyện đến . Đi một vòng lớn, Tần Tương cuối cùng cũng ly hôn, và trở trường học.