Tần Tương nhớ bộ dạng thê t.h.ả.m của gã đàn ông lúc cô rời , linh cảm mách bảo gã thể nào chạy xa .
Mấy đồng chí công an phía cũng đuổi kịp, cầm đèn pin soi rọi khắp nơi. Đột nhiên, một đồng chí lên tiếng: “Bên dấu vết.”
Hai đồng chí công an tiến gần kiểm tra, hai còn thì tiếp tục chở Tần Tương chạy về phía .
Càng đến gần, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết như quỷ sói gào càng trở nên rõ ràng.
Tim Tần Tương "lộp bộp" một tiếng, trong lòng dâng lên nỗi lo sợ tam ca và xảy chuyện. Đồng chí công an nhắc nhở: “Tạm thời đừng bật đèn pin, kẻo đ.á.n.h rắn động cỏ để bọn chúng chạy mất.”
Khoảng cách càng thu hẹp, Tần Tương càng thêm lo lắng, hai tay bắt đầu run rẩy.
Cô dám tưởng tượng nếu tam ca và xảy chuyện thì cô .
Đến nơi, đồng chí công an dừng xe , bật đèn pin chiếu thẳng hiện trường.
Hai luồng ánh sáng quét qua, đủ để rõ mồn một tình cảnh mắt.
Tần Tương khỏi sững sờ, ngay đó là niềm vui sướng vỡ òa.
Cô chạy ào tới ôm chầm lấy Tần Dương: “Tam ca, , thật sự quá !”
Cô Tần Dương từ xuống , phát hiện vết thương nào đáng ngại, lúc mới yên tâm.
“Chị Tương Tương, em thương .” Giọng tủi của Tiểu Mễ vang lên từ bên cạnh.
Tần Tương lúc mới chú ý đến Tiểu Mễ. Mặt mũi nhóc đ.á.n.h sưng vù, chân tập tễnh: “Chân em thế ?”
Tôn Vạn Tuế ha hả: “Cái thằng nhóc , bảo nó trốn xa một chút, kết quả chân cẳng lóng ngóng thế nào đ.ấ.m cho một quả, kể còn tự ngã lăn xuống mương nữa chứ.”
Tần Tương: “... Không là .”
Tiểu Mễ: “...” Thật là mất mặt quá mất.
Đồng chí công an: “...” Đã bảo là cướp cơ mà?
Lúc , Tần Tương mới sang mấy gã đàn ông đang rên rỉ đất. Không chỉ đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, mà tất cả đều trói gô . Nhìn kỹ thứ dùng để trói ...
Nga
Thôi , bộ đều là những đôi tất nilon còn thừa từ buổi bán hàng hôm nay.
Loại tất đúng là bền thật, thế mà cũng trói đám .
Tần Tương dở dở , thầm nghĩ bán tất thêm một ưu điểm để quảng cáo .
Thấy các đồng chí công an đội mũ kê-pi xuất hiện, mấy gã cướp lập tức ngoan ngoãn hẳn, thậm chí còn bắt đầu tìm cớ là hiểu lầm.
công an thể bọn chúng hươu vượn, trực tiếp tháo tất còng tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-116-bat-gon-bang-cuop.html.]
Một đồng chí công an sang hỏi Tần Dương: “Ba các hạ gục cả năm tên ?”
Tần Dương nhàn nhạt "ừ" một tiếng, tâm trạng vẻ lắm. Anh đang nghĩ, nếu vì lo lắng em gái chạy ngoài đón , thì chuyện gì xảy nữa.
Bên cạnh, Tiểu Mễ múa tay múa chân kể lể tình hình với đồng chí công an. Đồng chí công an mà đau cả đầu: “Được , tất cả theo chúng về đồn công an biên bản, đến đó tiếp.”
Tần Tương bước tới kéo chiếc xe đẩy tay, bảo Tiểu Mễ lên, nhỏ giọng : “Hôm nay thật sự để em chịu ấm ức , lát về chị sẽ bồi thường cho em.”
Vừa đến tiền bồi thường, mắt Tiểu Mễ sáng rực lên: “Chị Tương Tương, em khỏe re !”
Tần Tương dở dở .
Lúc , hai đồng chí công an ở phía cũng tới, theo là một gã đàn ông đang lôi xềnh xệch.
Tần Dương kinh ngạc sang Tần Tương. Tần Tương vội giải thích: “Tam ca, em . Anh lợi hại như , em là em gái , đương nhiên cũng lợi hại chứ.”
Chỉ là gã đàn ông đến giờ vẫn ôm khư khư chỗ hiểm, qua là ăn cước .
Một đồng chí công an lên tiếng: “Tên chắc bộ nổi nữa, cho tạm lên xe đẩy của ?”
Không cũng thôi. Lúc khuya lắm , nếu cứ để gã lết thế thì đến bao giờ mới về tới đồn công an.
Nếu để Tần Dương quyết định, thà dùng dây thừng buộc gã kéo lê phía còn hơn. cũng nhanh ch.óng giải quyết xong chuyện , đành trừng mắt gã ném lên xe đẩy.
Tiểu Mễ gã, nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Đáng đời! Nát bét luôn cho rảnh nợ!”
Những mặt ở đó đều cảm thấy hổ. Mấy đồng chí công an Tần Tương với ánh mắt đầy vẻ kính nể.
Nữ đồng chí đúng là dạng , chân ác hiểm thật.
Tôn Vạn Tuế ghé tai Tần Dương nhỏ: “Em gái lợi hại thật đấy. Lúc ly hôn, cô tung cước đá bay thằng em rể cũ của ?”
“Muốn ăn đòn đúng ?” Tần Dương trừng mắt lườm Tôn Vạn Tuế một cái. Tôn Vạn Tuế ha hả, bước lên phía .
Còn gã cướp đá trúng chỗ hiểm , hiện tại đang trong trạng thái sống bằng c.h.ế.t. Chỗ đó đau thấu trời xanh mà thể đến bệnh viện kiểm tra, gã cảm thấy sắp tuyệt tự đến nơi . Hơn nữa, t.h.ả.m trạng của đồng bọn, gã thừa hôm nay bọn chúng đá tấm sắt, đành co rúm xe đẩy, dám nhúc nhích dù chỉ một cái.
Tiểu Mễ thấy gã dám phản ứng, nhiều chỗ dựa như , càng thêm hăng m.á.u c.h.ử.i rủa: “Cái đồ hổ! Sức dài vai rộng lo ăn lương thiện, chặn đường cướp bóc. Sớm muộn gì cũng ăn kẹo đồng cho xem!”
Gã đàn ông co rúm , nhịn liếc Tần Tương đang bên cạnh Tần Dương, ánh mắt hằn học che giấu nổi.
lúc đó, Tần Dương đầu lườm gã một cái. Gã lập tức thu hồi ánh mắt, trong đáy mắt chỉ còn sự sợ hãi.
Về phần năm gã đàn ông còn , tất cả đều ngoan ngoãn xếp thành một hàng theo , dám ý định bỏ trốn. Bởi vì bọn chúng thấy thứ giắt bên hông các đồng chí công an. Bọn chúng tham tiền là thật, nhưng cũng sợ c.h.ế.t. Những kẻ quanh năm lêu lổng như bọn chúng thừa thứ đồ chơi của công an bên trong đạn thật.
Đi bộ nửa tiếng, cả nhóm cuối cùng cũng về đến đồn công an thị trấn. Trưởng đồn Bàng và các nhân viên khác cũng thông báo và mặt đầy đủ.