Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 113: Bán Dạo Trong Làng & Lòng Dạ Con Người

Cập nhật lúc: 2026-03-18 18:35:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu chỉ mấy đứa trẻ con tò mò chạy theo xem náo nhiệt. Một lúc , vài lớn đang nấu cơm trong nhà thấy tiếng rao cũng tò mò bước .

Ở nông thôn, đôi khi trong nhà tiếng loa rõ lắm, nhưng ngoài ngõ thì âm thanh vang vọng, rõ ràng.

Tần Tương cũng thực sự mệt mỏi , cô bệt lên chiếc xe đẩy tay tiếp tục rao. Tiểu Mễ và Tôn Vạn Tuế thì quanh quất xem ai đến mua .

Tần Tương hề tỏ nôn nóng, cứ lặp lặp tiếng rao. Rốt cuộc, tụ tập đến ngày càng đông. Một cô con dâu trẻ tuổi cất tiếng hỏi: “Cô gái ơi, quần áo tám tệ một chiếc thật ?”

chị ạ, tám tệ một chiếc.” Tần Tương chỉ bộ quần áo và Tiểu Mễ đang mặc, : “Chị ơi, chính là kiểu dáng như bọn em đang mặc đây. Chị cứ gần xem thử , xem mua cũng mất tiền ạ.”

Hình thức bán hàng kiểu đối với dân quê thực gì mới mẻ. những rong ruổi khắp hang cùng ngõ hẻm thường chỉ là những bán hàng xén, bán dăm ba cuộn chỉ, cây kim vài viên kẹo. Chứ mang cả xe quần áo tận làng bán thế thì đúng là từng thấy bao giờ.

Tần Tương , cô vợ trẻ còn ngại ngùng. Thấy mấy vị đại nương, thím gái cũng bước , cô mới cùng xúm xem quần áo.

May mà lúc trời vẫn tối hẳn, nếu thì thật sự rõ màu sắc, chất vải.

Mấy phụ nữ mỗi cầm một chiếc lên săm soi. Một vị đại nương lên tiếng: “Quần áo tồi, sờ dày dặn, chắc chắn. bớt thêm chút nào cháu?”

Tần Tương bật : “Bác ơi, quần áo chất lượng thế mà tám tệ một chiếc thì đắt ạ? Cháu còn thu tem vải nữa.”

“Không cần tem vải á? Thế nguồn gốc quần áo đàng hoàng đấy?” Đại nương đ.á.n.h giá Tần Tương từ xuống : “Không là hàng đầu cơ trục lợi đấy chứ?”

Nghe , Tần Tương cũng giận, kiên nhẫn giải thích: “Bọn cháu đang giúp Xưởng may Hướng Dương Hồng xả hàng tồn kho, bác cứ lên xưởng hỏi một tiếng là ngay. Hơn nữa, bây giờ gì còn bắt bớ đầu cơ trục lợi gắt gao như nữa, nhà nước đang khuyến khích phát triển kinh tế hộ cá thể mà. Bác xem , mác áo vẫn còn in chữ Hướng Dương Hồng đây, Xưởng may Hướng Dương Hồng là xưởng lớn đàng hoàng mà.”

Xưởng may Hướng Dương Hồng cách khu vực xa, dân sống ở đây tự nhiên đều tiếng. Trước họ mua quần áo của Hướng Dương Hồng còn lóc cóc lên tận cửa hàng bách hóa huyện. Vừa thấy đúng là mác của Hướng Dương Hồng, giải thích rành rọt như , hơn phân nửa là vấn đề gì.

Mấy vị đại nương vẫn mặc cả thêm. Tần Tương bất đắc dĩ mở toang bao tải: “Bác xem , mấy trăm chiếc quần áo cháu bán ở chợ phiên giờ chỉ còn ngần thôi. Cháu mang hàng ngược về xưởng nữa, tiện đường ngang qua làng nên mới rẽ bán nốt. Nếu bác ưng, cháu để bác mười lăm tệ hai chiếc. Nhìn bác là ngày thường lụng vất vả, bác mua một chiếc tự thưởng cho , mua thêm một chiếc cho bác trai ở nhà. Tính bác mười lăm tệ hai chiếc, cháu tặng thêm cho bác một đôi tất nilon nữa. Bác thấy ? Đôi tất nilon cháu bán lẻ cũng ba hào một đôi đấy.”

Đại nương tặng kèm đôi tất nilon thì mừng rỡ mặt: “Là cái loại tất đang thịnh hành ở bên ngoài đó hả?”

ạ, chính là loại đó.” Tần Tương lấy một đôi tất nilon loại thường cho bà xem: “Người dân phía Nam bây giờ loại thôi. Nếu bác thích tất bông cũng , cháu đổi cho bác một đôi tất bông.”

Tần Tương thế, vị đại nương liền xiêu lòng ngay.

“Được, lấy cho hai chiếc áo khoác.” Đại nương xong liền về nhà lấy tiền. Mấy vị đại nương, thím gái vốn đang do dự cũng thi chọn lựa, đó chạy về nhà lấy tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-113-ban-dao-trong-lang-long-da-con-nguoi.html.]

Một phụ nữ trạc 30 tuổi cầm chiếc quần áo lên, : “Cô gái, mang quần áo về nhà , lát nữa mang tiền trả cho cô ?”

Nga

Người phụ nữ nét mặt hiền hòa, giọng nhỏ nhẹ, lúc Tần Tương ánh mắt vô cùng chân thành.

dứt lời, mấy khác cũng đồng loạt sang.

Tần Tương kiếp thấu bao nhiêu loại . Đến bạn bè thiết còn thể phản bội , huống hồ là một xa lạ mới gặp đầu. Cô dám tin tưởng lời hứa hẹn suông .

Tần Tương lắc đầu: “Chị ơi, bọn em vẫn đây chờ mà. Chị sống ngay trong làng, chạy chạy cũng chỉ mất vài phút. Chị cứ về lấy tiền đây lấy áo, em đảm bảo sẽ giữ cho chị.”

“Vậy thôi bỏ .” Người phụ nữ thấy thuyết phục liền đặt quần áo xuống: “Để về nhà xem lấy tiền .”

Nói xong, cô lưng thẳng.

Đợi cô khuất, một phụ nữ khác liền bĩu môi, với Tần Tương: “Cháu đồng ý là đúng đấy. Thật sự để cô mang về, tiền cháu đừng hòng đòi . Cháu mà đến tận nhà đòi, chừng còn ăn vạ ngược cho xem.”

Vừa lời , Tần Tương liền hiểu ngay phụ nữ là loại thế nào.

Tần Tương cũng bình luận nhiều, chỉ : “Nói cho cùng thì chúng cháu cũng chỉ là xa lạ, đây nữa còn . Cháu quen chị , thể để chị mang đồ về . Buôn bán nhỏ lẻ kiếm đồng tiền bát gạo dễ dàng gì.”

Mấy phụ nữ mồm năm miệng mười xúm hỏi thăm xem Tần Tương kiếm bao nhiêu tiền, đối tượng , đủ thứ chuyện đời.

Tần Tương đáp: “Ôi dào, cũng chỉ kiếm chút tiền công chạy vặt thôi, chẳng bao nhiêu ạ. Cháu chỉ là chạy việc cho xưởng thôi.”

Còn về chuyện đối tượng, cũng chẳng quan trọng, dù ngày mai cô cũng rời .

Phụ nữ tụ tập với thì chuyện trò rôm rả, chọn quần áo một chiếc, hai chiếc, chẳng mấy chốc đống hàng vơi một nửa.

Tần Tương thấy còn mấy mua nữa, chốt xong vài đơn cuối liền chuẩn di chuyển sang địa điểm khác.

Còn về phần phụ nữ lúc nãy, quả đúng như lời mấy , là mất hút, hề .

 

 

Loading...