Lúc , hai chủ tiệm vốn ngày thường đấu đá sống c.h.ế.t với đang cách đó xa, sạp bán quần áo mà tâm trạng vô cùng tồi tệ.
Hai , một phụ nữ trẻ ngoài hai mươi và một thanh niên cũng tầm tuổi đó, ánh mắt chạm lập tức dời . Sau đó, gã thanh niên tiến đến mặt phụ nữ : “Chẳng cô chỗ dựa, bản lĩnh ? Sao bảo đuổi bọn họ ? Cái chợ phiên vốn dĩ ngày nào cũng họp, nếu bọn họ còn tới, việc buôn bán của còn ăn gì nữa?”
Người phụ nữ trẻ vốn cũng đang sốt ruột, nhưng thấy lời đột nhiên tỏ bình thản. Cô liếc quầy hàng đằng , bắt gặp một đôi mắt sắc sảo đang , nhất thời hoảng sợ: “Nếu bọn họ còn đến thì tính , đuổi thì tự mà đuổi. Cái sạp bày bán vỉa hè so với cửa hàng của .”
Nói xong, cô thế nhưng trực tiếp xoay bỏ . Gã thanh niên tên là Lý Ngọc Khổng, nghiến răng sạp hàng nhỏ đang buôn bán tấp nập, hâm mộ ghen tị đến đỏ mắt, nhưng cách nào tiến lên đuổi .
Tần Tương hề chuyện , cô bận rộn thu tiền, bận rộn tìm quần áo cho khách, việc mệt mỏi. Tần Dương thì lưu ý thấy điều bất thường.
Anh thấy một gã choắt đang lén lút nhét một chiếc áo túi của , Tần Dương trực tiếp vươn tay chộp lấy cổ tay gã: “Bỏ chỗ cũ.”
Bàn tay đang vươn lập tức buông lỏng, gã ném chiếc áo xuống xoay chạy biến.
Nga
Tần Dương cũng đuổi theo, tiếp tục canh chừng. Bọn họ thường xuyên bày sạp ở đây, cũng cần thiết gây gổ gì, lúc quan trọng nhất vẫn là bán hàng.
Việc buôn bán thật sự hỏa bạo. Tần Tương quần áo ngày càng ít , sờ túi tiền ngày càng căng phồng, tâm trạng phấn chấn vô cùng.
Dù cô dự đoán việc buôn bán sẽ thuận lợi, nhưng ngờ đến mức . Một chiếc áo tính lãi hai tệ, bán nhiều thế nghĩa là kiếm cả ngàn tệ. Huống chi còn tất chân, cũng bán ít, dù lợi nhuận nhỏ nhưng tích tiểu thành đại, ở thời đại như là cực kỳ khá khéo.
Chẳng qua là cô lo xuể, tất chân chỉ thể bán lẻ tẻ, bằng cô thể buộc ba đôi một để bán rẻ đẩy hàng nhanh hơn.
chợ phiên một điểm , qua hai ba giờ chiều là thưa dần, khách vây quanh quầy hàng cũng ít hẳn. kết quả vẫn đáng mừng, lúc đến túi lớn túi nhỏ đầy ắp, giờ xẹp lép, ước chừng còn chẳng đáng bao nhiêu.
Mãi đến bốn giờ, khách chẳng còn mấy , Tần Tương mới : “Thu dọn đồ đạc thôi, chúng .”
Mễ Hồng Quân quần áo còn trong túi, hỏi: “Đi bây giờ luôn ? Vẫn còn hàng mà? Hay là đợi thêm chút nữa xem khách ?”
Tần Tương vô cùng mãn nguyện, cô : “Bây giờ chợ còn mấy , ở cũng chỉ là bày hàng công, cần thiết nán . Chúng đổi địa điểm khác bán tiếp.”
Cô đầy vẻ thần bí khiến Mễ Hồng Quân chút mờ mịt: “Đi cơ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-106-doi-thu-canh-tranh-tim-den-cua.html.]
Tần Tương ngẩng đầu một cửa hàng thời trang cách đó xa, đáp: “Tìm để bán.”
Nghe , cả Mễ Hồng Quân và Tần Dương đều khó hiểu. Chợ tan còn tìm ai bán nữa chứ?
Nói xong, Tần Tương bảo Mễ Hồng Quân kéo xe đẩy thẳng về phía cửa hàng thời trang .
Tần Dương nhíu mày: “Lúc chúng bán hàng, hai bên đó cứ thỉnh thoảng xem, ánh mắt chẳng lành gì . Các là quan hệ cạnh tranh, lúc cô qua đó là tìm chuyện ?”
Dù sợ phiền phức, nhưng đa sự bằng thiểu sự, cần thiết rước họa .
Điều Tần Tương hề thấy lạ, cô : “Chuyện đó bình thường thôi. Nếu là chúng mở cửa hàng ở đây mà đột nhiên tới bán quần áo rẻ tiền, chúng cũng chẳng vui vẻ gì.”
“Vậy mà cô còn qua đó.”
Tần Dương còn hiểu nổi chiêu của em gái nữa. Thấy Tần Tương tới, cũng chỉ thể cảnh giác theo phía , để Mễ Hồng Quân kéo xe theo cùng.
Đi một lát tới cửa hàng thời trang . Chủ tiệm Lý Ngọc Khổng thực chất vẫn luôn theo dõi động tĩnh của mấy , lúc thấy họ thẳng về phía , sắc mặt quả nhiên tối sầm . Bọn họ thế mà dám dẫn xác tới tận cửa tiệm của gã.
Tần Tương mỉm tiến lên : “Ông chủ, bán quần áo ở đầu thị trấn, bàn với một vụ ăn.”
Lý Ngọc Khổng vốn đang định đuổi , thấy lời thì sững sờ: “Cô tìm bàn chuyện ăn?”
Nghĩ đến việc đối phương tẩu tán bao nhiêu hàng trong buổi trưa nay, mắt gã ghen tị đến đỏ rực. Gã lạnh lùng đ.á.n.h giá, từ lúc mấy bày sạp đến lúc thu dọn, ít nhất cũng bán hơn 300 chiếc áo. Một chiếc áo cứ cho là lãi một tệ thì cũng hơn 300 tệ lợi nhuận, mà gã tin đối phương chỉ lãi một tệ. Gã thủ cái cửa hàng là thật, nhưng buôn bán chẳng , ngày thường thị trấn vắng vẻ, chỉ ngày chợ phiên mới đông khách, gã canh cả tháng khi chẳng bằng kiếm trong một buổi chợ.
Theo bản năng, Lý Ngọc Khổng cảm thấy đối phương đang trêu đùa , cố ý đến để nhục nhã gã, khỏi tức giận: “Chẳng lẽ cô còn định bắt mua quần áo của cô chắc?”
“ .” Tần Tương lấy từ xe đẩy vài mẫu áo. Thấy gã vẻ càng giận hơn, cô liền : “Anh đừng vội nổi nóng, chúng trong chuyện ?”
---