"Được." Mười đồng là tiền nhỏ, Tôn Vạn Niên đồng ý cái rụp, lập tức theo cô.
Tần Dương hết cách, đành bất đắc dĩ cùng xưởng.
Chủ nhiệm Phùng ngờ tài xế xe tải lớn , ngẩng đầu họ một cái : "Không chiều mai các mới qua bên kéo hàng ? Bên còn bốc dỡ xong ."
Tôn Vạn Niên xua tay, với Chủ nhiệm Phùng: "Chủ nhiệm Phùng, tìm ông, mà là em gái của em tìm ông. Nghe trong xưởng đang gặp khó khăn, cô đến để giúp ông giải quyết vấn đề đấy."
Nghe , Chủ nhiệm Phùng cảm thấy kỳ lạ. Thực từ sớm ông để ý đến Tần Tương, chủ yếu là vì cô gái dung mạo xinh , khó để chú ý. Lúc đó ông còn thắc mắc, tài xế xe tải chạy đường dài mang theo một cô gái trẻ gì, ngờ là em gái của tài xế .
cô tìm ông gì?
Tần Tương bước lên phía , : "Chủ nhiệm Phùng, vô cùng xin , lúc sáng ngài và vị lãnh đạo chuyện, bên cạnh vô tình , xưởng hiện đang gặp chút vấn đề. một ý tưởng, bàn bạc với ngài, xem thể giúp xưởng giải quyết khó khăn ."
Lúc sáng Chủ nhiệm Phùng và Phó xưởng trưởng Hà chuyện vốn cũng kiêng dè ai, lúc thẳng thắn thừa nhận, ông cũng thấy gì to tát. đối với cách giải quyết mà Tần Tương nhắc đến, ông chẳng mấy bận tâm. Cả đám lãnh đạo trong xưởng còn nghĩ cách gì , một cô gái trẻ thì thể đưa cao kiến gì chứ. Dù , ông vẫn : "Sao nào, chẳng lẽ cô thể ôm trọn lô hàng ? Nói cho cô , lô hàng là ký kết với tổng công ty bách hóa, đến hơn hai ngàn chiếc đấy. Giá xuất xưởng của một chiếc áo là sáu đồng, cộng là con nhỏ ."
Nhìn cách ăn mặc của Tần Tương, ông ngay cô gái tiền. Con gái nhà giàu thực sự đời nào theo tài xế xe tải chạy rông ngoài đường.
Chủ nhiệm Phùng để tâm, Tần Tương cũng thấy gì lạ. Nếu đổi cô ở vị trí của ông, cô cũng sẽ nghi ngờ.
Tần Tương gật đầu: " quả thực nhiều tiền như , cho nên chỉ đến hiến kế cho xưởng thôi."
Chủ nhiệm Phùng thấy Tần Tương kiêu ngạo siểm nịnh, thái độ ung dung, dường như nắm chắc phần thắng, trong lòng liền thêm vài phần trịnh trọng. Chẳng lẽ cô gái thực sự cách?
"Cô . Nếu cô thực sự thể giúp xưởng giải quyết vấn đề, nhất định sẽ xin lãnh đạo xưởng dành cho cô chút quyền lợi."
Tần Tương mím môi : "Vừa nãy dạo một vòng bên ngoài, phát hiện quy mô xưởng may của chúng hề nhỏ, thậm chí còn mấy tòa nhà tập thể. Chắc hẳn lượng công nhân và nhà trong xưởng cũng ít nhỉ?"
"Quả thực ít." Chủ nhiệm Phùng khó hiểu vì Tần Tương nhắc đến chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-101-danh-trung-tam-ly-khong-can-phieu-vai-van-mua-duoc-do.html.]
Tần Tương tiếp: " còn hỏi thăm , hôm nay là ngày họp chợ ở thị trấn gần đây. Nếu cửa hàng bách hóa chê kiểu dáng quần áo của xưởng cũ kỹ, khó bán, chúng thể đem chợ quê bán thử xem. Trong xưởng nhiều công nhân như , cứ chọn bừa vài dẻo miệng, mang hàng các phiên chợ xung quanh mà bán. Kiểu dáng mới mẻ cũng chẳng , quan trọng là chúng đang cần xả hàng gấp, thì lấy lượng lãi, bán giá rẻ và đặc biệt là cần tem phiếu. Ngài nghĩ xem, dân chợ mua ?"
Ở một thành phố phía Nam, nhiều ngành nghề bắt đầu bỏ chế độ tem phiếu, nhưng làn gió vẫn thổi đến phía Bắc. Ngoại trừ việc mua quần áo từ các hộ cá thể, nếu cửa hàng bách hóa mua đồ, ngoài tiền thì bắt buộc phiếu vải. Nếu cần phiếu vải, chắc chắn sẽ sức hút lớn đối với dân.
Cô dứt lời, mắt Chủ nhiệm Phùng lập tức sáng rực lên, dường như đang cân nhắc tính khả thi của chuyện .
ông chỉ là quản lý hậu cần, rành về mảng tiêu thụ. Sở dĩ ông chuyện đó với Phó xưởng trưởng Hà là vì cả hai đều là cũ trong xưởng, mà Phó xưởng trưởng Hà phụ trách mảng tiêu thụ.
Chủ nhiệm Phùng cảm thấy đầu óc load kịp, nhưng ông thừa hiểu sức cám dỗ của việc " cần tem phiếu" đối với dân lớn đến mức nào.
Lập tức, ông : "Cô đợi một lát, gọi lãnh đạo tới."
Chủ nhiệm Phùng năm nay ngoài 50, cống hiến cả đời cho xưởng, đương nhiên thấy xưởng trượt dốc. Lúc , ông vội vàng chạy chậm ngoài gọi .
Người , ánh mắt Tôn Vạn Niên Tần Tương khác hẳn lúc , chút khâm phục : "Cô em giỏi thật đấy."
Để bày tỏ sự thán phục, Tôn Vạn Niên còn giơ ngón tay cái lên.
Tần Dương thì phần nào quen thuộc với sự nhạy bén của em gái, nhưng lúc vẫn hồn.
"Có đấy?"
Ngay cả lãnh đạo xưởng còn nghĩ cách, Tần Tương thực sự thể giải quyết ?
Tần Tương cũng nắm chắc mười phần, thẳng thắn đáp: "Cứ thử xem , thử ."
Không lâu , Tần Tương thấy Phó xưởng trưởng Hà cùng Chủ nhiệm Phùng tới. Hai trao đổi, khi đến gần, Phó xưởng trưởng Hà thẳng Tần Tương hỏi: "Ý của cô là để công nhân và nhà mang quần áo chợ bày sạp bán?"
Nga