Trong đầu Đổng Tư ngừng hiện thần sắc của Cố Dương lúc , luôn một cổ dự cảm bất tường.
“Nghe đang nhậm chức ở nhà xuất bản Kinh Thành, hơn nữa còn nghề phụ, nhân mạch cực lớn. Cha tuy rằng lui về, nhưng rốt cuộc cũng là lão lãnh đạo, hôm nay đắc tội liệu gặp phiền toái ?”
Kiều Xa cô lải nhải, trong lòng vài phần thoải mái.
“Em cảm thấy Cố Dương chỗ nào cũng hơn , đúng ? Cậu cho dù là nhân vật lợi hại cỡ nào, thì mạng lưới quan hệ ở Kinh Thành còn thể quản đến tận bên ?”
“Em... nghĩ như .” Đổng Tư Cố Dương vị hôn thê, cho dù thích cũng chỉ thể ôm c.h.ặ.t cây đại thụ Kiều Xa .
“Nói nữa, em thấy đỏ mặt tía tai với ai bao giờ ? Anh cũng đều là sự thật, tìm một vị hôn thê mù lòa còn cho khác ? Hơn nữa Kiều gia chúng cũng ăn chay!” Kiều Xa chỉ phân tích đạo lý rõ ràng, còn tỏ vô cùng đúng lý hợp tình.
Ánh mắt Đổng Tư ngừng d.a.o động. Nói trắng , Kiều Xa chính là Cố Dương tính tình , sẽ so đo việc nhỏ nên mới kiêng nể gì như .
Chỉ mong hết thảy đều là do nàng đa tâm.
“Năm nay họp lớp cũng sắp tổ chức nhỉ? Đến lúc đó nhất định cho bọn họ mời Cố Dương đến, nhất còn mang theo cô vợ cưới mù lòa nữa.”
Kiều Xa dương dương đắc ý. Cho dù Cố Dương các mặt đều ưu tú, nhưng ở hạng mục phụ nữ tuyệt đối thua .
Giọng còn dứt, mắt đột nhiên tối sầm , đôi tay điên cuồng xoay chuyển vô lăng.
Chiếc xe chợt mất khống chế, lao thẳng cái cây lớn cách đó xa.
Đổng Tư dọa đến hoa dung thất sắc, sợ hãi hét lên.
*Rầm!*
Đầu xe lọt va chạm mãnh liệt, Kiều Xa khống chế thể, đầu đập thật mạnh vô lăng.
Đổng Tư kinh hồn định, chờ cô phản ứng mới phát hiện chính thế nhưng hảo tổn hao gì.
“Kiều Xa?!”
Máu tươi theo trán Kiều Xa nhỏ giọt xuống.
Trong trận t.a.i n.ạ.n xe cộ nghiêm trọng , thương thế nhưng chỉ tài xế là Kiều Xa.
*
Chạng vạng.
Tô Nhan cùng Cố Dương trở đại viện. Từng nhà sương khói lượn lờ.
Chuyện hai bọn họ từ nhỏ định hôn ước, bộ trong đại viện ai . Cho nên hiện tại thấy hai cùng một chỗ, cảm thấy mới mẻ cảm thấy đương nhiên.
*Leng keng leng keng.*
Tiếng chuông xe đạp từ xa đến gần. Cố Dương mới chuẩn hiệu cho Tô Nhan nhường đường, thấy đạp xe thế nhưng là Tô Diệu.
Hắn hiển nhiên cũng thấy hai , trực tiếp xuống xe.
“Khó thấy thể tan tầm đúng giờ.” Cố Dương chủ động chào hỏi.
Tầm mắt Tô Diệu đảo qua và Tô Nhan, tựa hồ chút ý vị thâm trường.
“Nhan Nhan, hai ngày gặp xinh hơn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tieu-dang-thuong-o-dai-vien-la-dai-lao-huyen-hoc/chuong-40-tai-nan-xe-co-va-su-nghi-ngo-cua-to-dieu.html.]
Tô Nhan: “Ha hả.”
“Các đây là hẹn hò?”
Tô Diệu vốn dĩ cũng chỉ là cố ý trêu chọc, nghĩ tới nhận câu trả lời khẳng định của Cố Dương.
“ .”
Ánh mắt Tô Diệu lập lòe: “Các còn ăn cơm ? mời khách, ?”
Cố Dương về phía Tô Nhan.
Tô Nhan đương nhiên là cự tuyệt: “Em về nhà.”
“Vậy đưa Nhan Nhan về nhà , đó sẽ tìm .” Cố Dương quá hiểu Tô Diệu, khẳng định là gặp vụ án phiền lòng nào đó, bằng tuyệt đối sẽ chủ động mời khách.
“Được, chờ .”
Tô Diệu đáp xong, cưỡi lên xe đạp nghênh ngang mà .
Mới đến đầu hẻm, Tô Nhan liền bảo Cố Dương trở về. Lý do cũng đơn giản, đỡ cho Tô Kiến Quốc thấy Cố Dương còn hỏi đông hỏi tây.
Cố Dương tự nhiên sẽ cự tuyệt, rốt cuộc cách đến cổng Tô gia cũng chỉ còn hơn mười mét.
Bất quá chính là, Tô Nhan cố ý thả chậm bước chân, ngay khoảnh khắc xoay rời , nàng cũng lập tức đổi phương hướng.
Tô Kiến Quốc nàng hẹn hò cùng Cố Dương, lúc thể thừa dịp cơ hội một chuyến đến tòa nhà bỏ hoang .
Để chạm mặt Cố Dương, nàng cố ý tìm một chỗ thanh tịnh đợi mười phút, mới chút hoang mang khỏi đại viện.
Tô Diệu thường phục cùng Cố Dương thẳng đến tiệm cơm quen thuộc, thậm chí cần gọi món, bà chủ quán cũng thục lạc an bài thỏa đáng cho bọn họ.
Nga
“Cố Dương, hiện tại là tình huống như thế nào? Trong lòng rốt cuộc nghĩ như thế nào?”
Câu đầu tiên Tô Diệu mở miệng chính là tò mò tâm tư của bạn .
Cố Dương đấy bày biện chén đũa, cái ly.
“ hiểu ý .”
“Đừng giả ngu với ! Cậu hôm nay thật sự hẹn hò cùng Nhan Nhan ? Cậu sẽ thật sự thực hiện cái hôn ước từ bé chứ?”
Tô Diệu gắt gao chằm chằm , bỏ lỡ bất kỳ một tia biểu tình nhỏ nhặt nào mặt . Chuyện hôn ước từ bé , ở trong mắt thật sự là ấu trĩ buồn .
“Đương nhiên.” Cố Dương chút nào do dự.
“Không khả năng! Cậu chính là Cố Dương, nhân tài tiếp thu giáo d.ụ.c cao đẳng nhất, thế nhưng sẽ chấp nhận hôn ước từ bé?” Tô Diệu mở to hai mắt, khó thể tin.
Cố Dương rốt cuộc ngẩng đầu về phía , mỉm : “Cậu gọi đây chính là vì bát quái mấy chuyện ?”
“Đừng nghĩ lảng sang chuyện khác. Nhan Nhan , nhưng hai các căn bản là thích hợp. Cậu ngại mở miệng từ hôn? Thật sự thì để giúp với nhị thúc, nhị thúc cũng sẽ hy sinh hạnh phúc của Nhan Nhan .”
Tô Diệu nghiêm trang đề nghị.