Thập Niên 80: Tiểu Cay Thê Được Kinh Thiếu Cưng Chiều Vô Hạn - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:28:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ân Tình Lớn Hơn Trời

, chuyện cũng thể trách họ! Phụ nhà ai thể để con ở ngoài hai ngày hai đêm mà tìm chứ?

Người phụ nữ dùng ống tay áo lau khóe mắt, giọng nghẹn ngào: “Hai vợ chồng chúng con, năm đó ở Liễu Thành thấy đứa trẻ lanh lợi đáng thương, liền nghĩ... nếu thực sự ai cần, chúng sẽ nuôi.”

Người đàn ông cũng gật đầu theo: “ , khi chúng đưa nó về, mua quần áo, mua đồ ăn cho nó, dạy nó nhận mặt chữ, nó học nhanh, chúng thực sự coi nó như con ruột.”

Cố Minh Lãng dường như hiểu ý của ba , vội vàng lên tiếng: “Con chịu khổ, họ đối xử với con .”

Lão Cố họ hiểu lầm, giọng run rẩy: “Đại , hai hiểu lầm . đây là... đây là cảm kích a! Nếu nhờ hai bụng, Minh Lãng nhà e là...”

Lời đến khóe miệng nuốt trở , chỉ còn yết hầu lăn lộn lên xuống. Là cha như ông vô dụng a!

Cố Mạn thấy vội vàng đỡ lấy ba: “Ba, trách thì trách năm xưa giở trò . Cậu rõ ràng vứt em trai ở trấn, dối là bọn buôn bế , hại chúng lật tung cả ga tàu hỏa lên...”

Nói đến đây, móng tay Cố Mạn cắm sâu lòng bàn tay. Cậu cố ý bỏ rơi em trai, rõ em trai ở , còn để đứa em trai mới 2 tuổi ở đó suốt hai ngày hai đêm...

Nếu nhờ hai bụng cứu giúp, e là em trai sớm còn nữa ! Đây là phạm pháp, đây là g.i.ế.c , đây là tội ác!

Trước mắt Lão Cố hiện lên những ngày tháng tăm tối đó: Con trai mất tích, con gái cũng mới năm tuổi thể rời , còn Tú Anh ...

Vương Lôi cái đồ súc sinh đó! Ông cứ tưởng, dù cũng là một nhà, cho dù tồi tệ đến , thì Vương Lôi cũng chỉ lừa chút tiền tiêu xài, ngờ thể độc ác đến mức độ ! Đó là con trai ông, một sinh mạng sống sờ sờ!

Nga

“Rõ ràng là do họ , họ đùn đẩy cho , còn trông kỹ con, giáo d.ụ.c em trai...” Trong mắt Cố Mạn b.ắ.n một tia hận thù nồng đậm.

Lão Cố nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m kêu răng rắc, cảnh tượng nhà vợ năm xưa chỉ thẳng mũi Tú Anh c.h.ử.i mắng cuồn cuộn hiện lên mắt.

Con trai mất tích, Vương Tú Anh lo lắng hơn bất kỳ ai, nhưng vợ và em vợ những an ủi, giúp đỡ, ngược còn ngừng chỉ trích Vương Tú Anh, dạy dỗ con cái đàng hoàng, mới để con chạy theo bọn buôn !

“Ba, ba bớt giận.” Cố Mạn vỗ nhẹ lưng ba, “Món nợ , chúng về nhà từ từ tính.”

Cố Minh Lãng ngẩn ngơ lắng , tảng đá đè nặng trong n.g.ự.c mười mấy năm nay đột nhiên vỡ vụn —— Hóa , là đứa trẻ hoang bỏ rơi.

“Ây, mà, vứt thì cũng vứt bé gái, chuyện vứt bé trai chứ.” Mẹ nuôi kéo vạt áo lầm bầm.

Cha nuôi hổ cúi đầu: “Năm đó quả thực chút tư tâm, đứa trẻ mặc áo bông mặt lụa, nuôi nấng cũng trắng trẻo sạch sẽ, một cái là giống ghét bỏ...”

Thậm chí một cách, ông rõ ràng , cố tình phớt lờ. Cho dù họ cần, ông cũng thể đưa đến đồn cảnh sát, nhưng ông ích kỷ cho rằng, mất tức là cần nữa, hai ngày đều đến tìm, chắc chắn là vứt bỏ, vì , còn dùng cái cớ và lý do để thuyết phục vợ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tieu-cay-the-duoc-kinh-thieu-cung-chieu-vo-han/chuong-89.html.]

Hai vợ chồng cúi gập thật sâu Lão Cố: “Chúng với gia đình ông, tuy là bọn buôn , nhưng tâm tư ... quả thực dơ bẩn.”

“Không, hai là ân nhân cứu mạng của Minh Lãng a, nếu hai , Minh Lãng nó thể còn nữa .” Lão Cố đột nhiên quỳ sụp xuống mặt hai .

Nếu hai thu nhận con trai ông, cứu mạng con trai ông, e là con trai ông lúc còn cõi đời nữa !

“Đa tạ hai , đa tạ hai !” Nói , Lão Cố dập đầu côm cốp hai .

Tiếng dập đầu lanh lảnh đó, khiến kinh ngạc sững sờ.

“Ông cái gì ? Mau lên, mau lên.” Hai vợ chồng hoảng hốt đỡ Lão Cố dậy.

Trán Lão Cố dập đến mức rướm m.á.u. Ông rưng rưng nước mắt, rõ ràng là một đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, giờ phút như một đứa trẻ.

Tìm thấy con trai ! Ông thực sự mơ cũng ngờ tới, đời , vẫn còn cơ hội tìm thấy con trai, vẫn còn thể gặp con trai!

Đây là ơn cứu mạng, đây là ân tình to lớn bằng trời a!

Lão Cố run rẩy móc những tờ tiền nhàu nát: “Đây là chút lòng thành của ... Sau việc gì cần giúp đỡ, hai cứ tìm .”

Lời còn dứt, những giọt nước mắt rơi xuống đất, b.ắ.n lên những bọt nước nhỏ xíu.

“Ba, ba đừng vội, chúng hỏi ý kiến của em trai .” Cố Mạn đỡ Lão Cố xuống, sang Cố Minh Lãng ở bên cạnh.

Người xưa câu công sinh bằng công dưỡng. Huống hồ... bên phía , e là tạm thời vẫn thể báo tin cho bà , nếu , chỉ sơ sẩy một chút, sẽ kích thích khiến bệnh tâm thần của bà tái phát.

Lời , ánh mắt của tất cả đều đổ dồn Cố Minh Lãng.

Trong nhà yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió biển vỗ căn nhà gỗ nhỏ.

Mắt Cố Minh Lãng đỏ hoe từ lâu. Cậu vẫn luôn tưởng bỏ rơi, cha ruột cần nữa, nhưng ngờ...

Biết sự thật, an ủi vui mừng. cũng chút mờ mịt luống cuống, nên đối mặt với cảnh như thế nào.

Thấy đều gì, Cố Mạn đầu phá vỡ sự im lặng : “Minh Lãng, em đừng vội, nhà em khó khăn, chút tiền của ba em cứ cầm lấy , đem khám bệnh cho cha nuôi của em.”

Một câu , định nghĩa phận cho mấy trong nhà, phân chia rạch ròi giữa cha ruột và cha nuôi.

 

 

Loading...